Kết quả tìm kiếm cho "Cha thiếu nợ"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 1800
Du lịch y tế đã mang lại giá trị gia tăng rất cao cho các thủ phủ du lịch như Hàn Quốc, Thái Lan hay Singapore. VN sở hữu tiềm năng và lợi thế lớn, song vẫn cần xây dựng một hệ sinh thái hoàn chỉnh để vươn ra toàn cầu.
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Khắp nơi từ thành thị đến nông thôn, từ hải đảo đến những vùng biên giới xã xôi đều có những tấm gương đảng viên “Gen Z” giàu lý tưởng cách mạng, có khát vọng cống hiến. Với những đóng góp của mình, những trưởng ấp “Gen Z” sẽ là đội ngũ kế cận chất lượng có năng lực, trình độ, hứa hẹn đưa địa phương ngày càng phát triển.
Sau hàng chục năm, người con gái của một cán bộ đi B, liệt sĩ Đặng Bá Triều đã có được thông tin về hồ sơ của cha mình đang lưu giữ tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia III. Những trang hồ sơ gợi lại ký ức xúc động về người liệt sĩ đã ngã xuống sau ngày đất nước thống nhất.
Trong dòng chảy hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, văn hóa tôn trọng lịch sử, biết ơn và tri ân những người có công với đất nước đã trở thành một giá trị văn hóa truyền thống bền vững, là nền tảng tạo nên bản sắc, hun đúc lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Giữa một lần trò chuyện, người bạn tôi, giờ đã thành ông nội cho biết, anh vẫn thường xuyên viết cho con gái những lá thư bằng giấy. Trong mấy chục năm qua, và cho tới giờ, những lá thư ấy vẫn được anh viết cho con - cô con gái đang sống và làm việc ở một quốc gia cách anh cả chục nghìn cây số. “Mình muốn con gái nhìn thấy những dòng chữ được viết bằng bút mực. Thấu được tình cảm của người cha hàng ngày vẫn đang quan tâm, lo lắng và dõi theo con gái của mình…”.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.
Lao động chân chính luôn là con đường bền vững để tạo dựng cuộc sống và nuôi sống bản thân. Thế nhưng, chỉ vì muốn có tiền nhanh, không ít người đã lựa chọn con đường phạm pháp. Đáng lên án hơn, có những đối tượng sẵn sàng dùng bạo lực, thậm chí tước đoạt tính mạng người khác để chiếm đoạt tài sản. Kết cục cuối cùng không chỉ là những bản án nghiêm khắc mà còn để lại nỗi đau, sự mất mát cho nạn nhân, gia đình và chính người phạm tội.
Tại phường Long Xuyên (tỉnh An Giang), nhiều năm qua, từ tinh thần “vì dân, gần dân, sát dân”, các chi bộ, ban khóm đã triển khai những mô hình an sinh xã hội giàu tính nhân văn, chăm lo trực tiếp cho người dân lao động có hoàn cảnh khó khăn. Nổi bật là “Gian hàng 2.000 đồng” ở khóm Bình Long 4 và “Tủ bánh mì và giọt nước yêu thương” tại khóm Bình Long 1. Đó là những việc làm nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn, đang từng ngày lan tỏa giá trị tốt đẹp trong cộng đồng.
Mỗi chiều, khi bóng tháp chuông đổ dài xuống khuôn viên rợp bóng cây xanh, vẫn có những giáo dân lặng lẽ đến cầu nguyện trước mặt tiền đổ nát của nhà thờ cổ H’Bâu.