Kết quả tìm kiếm cho "Học võ"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 19339
Gắn việc học tập và làm theo Bác với nhiệm vụ chính trị, tinh thần phục vụ nhân dân, Đảng bộ xã Giồng Riềng (An Giang) đã cụ thể hóa bằng nhiều việc làm thiết thực. Từ cải cách hành chính, chuyển đổi số đến chăm lo đời sống người dân, việc “làm theo Bác” từng bước trở thành nền nếp, tạo chuyển biến rõ nét tại địa phương.
Từ đầu năm đến nay, người nuôi tôm sú ở xã Vĩnh Phong (An Giang) gặp nhiều khó khăn do tôm nuôi liên tục bị thiệt hại. Để hỗ trợ người dân, ngành chuyên môn địa phương thường xuyên khuyến cáo kỹ thuật, kiểm tra chất lượng con giống, đầu tư nạo vét hệ thống thủy lợi…
Ngay sau khi vừa trở về từ SEA V.Cup 2026, tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đã chốt xong danh sách vận động viên dự Giải vô địch châu Á vào cuối tháng 8.
Hương đất sau mưa không chỉ là mùi hương tự nhiên của đất trời, mà còn mở ra một miền ký ức về mùa "lễ hội" của tuổi thơ.
Năm 2026 đánh dấu 65 năm thảm họa da cam ở Việt Nam (10/8/1961 - 10/8/2026). Sáu mươi lăm năm đã trôi qua, nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn hiện hữu, để lại những vết thương dai dẳng trên con người, môi trường và qua nhiều thế hệ.
Đổi mới nội dung sinh hoạt, nâng cao chất lượng đảng viên, gắn nghị quyết với những việc làm cụ thể, mô hình “Chi bộ bốn tốt” ở Đảng bộ xã Giang Thành (An Giang) đang tạo chuyển biến tích cực trong công tác xây dựng Đảng, nâng cao sức chiến đấu của tổ chức cơ sở đảng và vun bồi niềm tin của nhân dân.
Chuẩn bị cho năm học 2026 - 2027, thị trường sách vở, đồng phục và dụng cụ học tập trên địa bàn tỉnh An Giang bắt đầu bước vào mùa mua sắm sôi động. Thay vì chạy theo số lượng, nhiều phụ huynh và học sinh hiện ưu tiên lựa chọn các sản phẩm đảm bảo chất lượng, nguồn gốc rõ ràng và có tính thẩm mỹ cao.
Bánh bèo Bà Ba ở Rạch Giá, bánh lọt xào và bánh bao chỉ ở Hà Tiên, đu đủ đâm ở Tri Tôn... Những món ăn bình dị ấy đã được người dân địa phương giữ gìn qua nhiều thế hệ, trở thành những hương vị khó tìm thấy ở nơi khác.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.
Nghề nuôi chim yến mang lại nguồn thu lớn cho người dân An Giang, nhưng việc phát triển tràn lan trong khu dân cư đang phát sinh nhiều bất cập. Vấn đề đặt ra cho địa phương không chỉ là di dời hay cấm đoán, mà còn là xây dựng lộ trình quy hoạch để nghề này phát triển bền vững.