Kết quả tìm kiếm cho "Sân nhà một thuở ai còn nhớ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 213
Từ những cỗ xe thô sơ thế kỷ 19, từng lên ngôi rồi bị lãng quên suốt hàng chục năm, xe điện đang viết lại hành trình thăng trầm của mình để vươn lên thành biểu tượng mới của ngành ô tô hiện đại.
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Khi dòng người từ khắp mọi miền đất nước hướng về Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, tôi thường nhớ lại một giai đoạn rất đặc biệt trong cuộc đời mình - những ngày tham gia xây dựng hồ sơ “Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương ở Phú Thọ” trình UNESCO. Khi ấy, chúng tôi không chỉ làm một bộ hồ sơ khoa học mà cùng nhau kể với thế giới một câu chuyện về cội nguồn, về ký ức dân tộc, về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” đã nuôi dưỡng tinh thần Việt Nam suốt hàng nghìn năm lịch sử.
Chiều cuối tuần, rời phố thị ồn ào, tôi về Miệt Thứ - vùng đất bình dị, nơi có những con kênh thẳng tắp, xóm ấp yên ả. Không gian hiền hòa và nhịp sống chậm mang lại cảm giác bình yên, gần gũi.
Đình thần Thoại Ngọc Hầu, tọa lạc xã Thoại Sơn không chỉ là di tích lịch sử mà còn là không gian sinh hoạt văn hóa gắn bó với người dân địa phương. Dưới mái đình cổ, những giá trị truyền thống vẫn được gìn giữ và nối tiếp.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Nép mình bên dòng sông Hậu hiền hòa, mô hình du lịch homestay của anh Trần Phước Nguyên, sinh năm 1977, ngụ ấp Mỹ An 2, xã Mỹ Hòa Hưng thu hút nhiều du khách trong nước và quốc tế đến trải nghiệm.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Sáng sớm, Bảy Núi còn chìm trong mây mờ bảng lảng, từ chân Anh Vũ Sơn, phường Thới Sơn chúng tôi vượt hàng ngàn bậc thang để chinh phục và khám phá ngọn núi kỳ bí này.