Kết quả tìm kiếm cho "Unesco"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1562
Phó Thủ tướng Mai Văn Chính đồng ý gửi Hồ sơ khoa học “Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê, tỉnh An Giang” tới Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên hiệp quốc (UNESCO) để đề nghị công nhận và ghi vào Danh mục Di sản thế giới.
UNESCO khẳng định sát cánh cùng Việt Nam trong việc bảo vệ di sản, bảo đảm duy trì giáo dục và đồng hành cùng các nỗ lực phục hồi dựa trên tri thức, tinh thần đoàn kết và phát triển bền vững.
Văn hóa là hồn cốt của dân tộc, là sợi chỉ đỏ xuyên suốt chiều dài lịch sử, góp phần hình thành bản sắc riêng có của dân tộc Việt Nam và tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn. Trong nhiều giai đoạn lịch sử, chính nền tảng văn hóa đã bồi đắp bản lĩnh, ý chí, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, qua đó giúp đất nước vượt qua thử thách, giữ vững độc lập, chủ quyền và vươn lên.
Những ngày này, các nhà ngoại giao, tổ chức quốc tế tại Việt Nam cũng dành sự quan tâm đặc biệt về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và tin tưởng Đại hội sẽ đề ra những quyết sách tiếp tục đưa đất nước Việt Nam gặt hái những thành tựu phát triển mới, nhất là trong đảm bảo an sinh xã hội, bền vững và bao trùm.
An Giang là vùng đất giàu truyền thống lịch sử, văn hóa, hội tụ nhiều giá trị đặc sắc. Việc nghiên cứu, nhận diện và phát huy hệ giá trị văn hóa, con người An Giang là yêu cầu cần thiết để tỉnh phát triển nhanh, bền vững trong bối cảnh hội nhập và chuyển đổi số.
Với những thay đổi mạnh mẽ trong chỉnh trang không gian, dẹp bỏ hàng quán lấn chiếm, du lịch chùa Hương năm 2026 hứa hẹn mang diện mạo mới.
Đại hội lần thứ VI của Đảng (năm 1986) đã mở ra "nút thắt" cho đường lối đối ngoại của Việt Nam. 40 năm sau, Đại hội Đảng lần thứ XIV là một "Đại hội bản lề" kỳ vọng sẽ mở ra kỷ nguyên mới đưa Việt Nam "sánh vai cùng các cường quốc năm châu" như ước nguyện của Bác Hồ.
Văn hóa Việt Nam là dòng chảy bền bỉ hun đúc nên cốt cách, bản lĩnh và khát vọng của dân tộc qua hàng nghìn năm lịch sử. Trong mọi bước ngoặt của đất nước, văn hóa luôn giữ vai trò nền tảng tinh thần, sức mạnh nội sinh và ngọn đuốc soi đường cho sự nghiệp dựng xây, bảo vệ và phát triển Tổ quốc.
Danh hiệu Di sản văn hóa thế giới nếu được công nhận sẽ là niềm tự hào chung của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, di sản chỉ bền khi người dân hiểu, gìn giữ và hưởng lợi đúng cách. Đường ra thế giới của Óc Eo - Ba Thê bắt đầu từ cách cộng đồng sống với di sản mỗi ngày.
Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa do Chính phủ xác định, di sản không chỉ là đối tượng bảo tồn mà còn là nguồn lực cho tăng trưởng. Với đô thị di sản Huế, bài toán đặt ra là làm thế nào để di sản bước ra khỏi không gian trưng bày, tham gia trực tiếp vào chuỗi giá trị sáng tạo và kinh tế đô thị.
Óc Eo - Ba Thê đang chạy nước rút với một “bài thi” đặc biệt: Hồ sơ trình UNESCO phải đủ thuyết phục trên giấy, để rồi chịu kiểm tra bằng chính thực địa. Hạn chót 17 giờ GMT ngày 30/1/2026 đặt áp lực lên từng trang bản đồ, từng phụ lục, từng câu chữ tiếng Anh. Bởi ranh giới, tọa độ và cơ chế quản lý trong hồ sơ sẽ được đối chiếu trực tiếp khi chuyên gia quốc tế bước vào cuộc thẩm định hiện trường trong năm 2026.
Văn hóa Việt Nam luôn hiện diện như mạch nguồn hun đúc nên tâm hồn, trí tuệ và bản lĩnh dân tộc. Từ những câu ca dao, những lễ hội truyền thống đậm tính cộng đồng đến những di sản văn hóa vật thể và phi vật thể được thế giới vinh danh, từ lâu văn hóa đã trở thành nền tảng tinh thần của xã hội Việt Nam.