Kết quả tìm kiếm cho "làng nghề làm bếp lò"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 411
Tại không gian văn hoá sắc màu trong Hội chợ BRICS Bazaar 2026, gian hàng của Việt Nam nổi bật với sức hút khó cưỡng từ những sản phẩm sơn mài lộng lẫy và những tò he rực rỡ, sống động.
Khi những thửa ruộng bậc thang chuyển sắc vàng, rẻo cao Tây Bắc cũng bước vào mùa đẹp nhất năm. Một hành trình đúng lúc có thể đưa bạn trải nghiệm lúa chín đến những món ngon và văn hóa bản địa...
Khi những con nước đỏ nặng phù sa từ thượng nguồn sông Mê Kông đổ về, An Giang vào mùa nước nổi. Không chỉ khoác lên mình bức tranh thiên nhiên đẹp yên bình, vùng đất đầu nguồn này còn thiết đãi du khách những món ăn đậm vị đồng quê.
Ngày khai giảng mở ra năm học mới, mang theo kỳ vọng về những chuyển biến thực chất trong giáo dục. Với trẻ mầm non, hành trình đến lớp bắt đầu từ những điều rất nhỏ: Bữa ăn đầu tiên xa gia đình, lời nói được cô lắng nghe, niềm vui khi chơi cùng bạn.
Sáng sớm, đoạn quốc lộ 91C qua ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu (An Giang) rộn ràng người và xe. Dọc tuyến đường, các quán nhỏ lần lượt mở cửa. Hương cà phê nóng hòa cùng mùi bánh mới, mùi tung lò mò nướng trên than hồng tạo nên một buổi sáng rất riêng ở làng Chăm Đa Phước.
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Giữa ban ngày, sự xuất hiện của người lạ đi sâu vào từng ngõ hẻm khiến nhiều người dân không khỏi lo lắng, cảnh giác trước nguy cơ kẻ gian lợi dụng việc thu mua phế liệu để dò xét, trộm cắp tài sản.
Hơn 30 năm qua, Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên bền bỉ nối dài những nhịp cầu yêu thương. Nơi đây, người già tìm thấy niềm vui tuổi xế chiều, trẻ mồ côi được đến trường, còn những người làm công tác chăm sóc vẫn hằng ngày giữ ấm mái nhà chung bằng sự tận tâm.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Chị bạn nói mình cũng kiên định lắm em. Thề trong bụng là không đụng vô những đồng tiền thiện nguyện của mọi người. Nhưng rồi khi có trong tay một số tiền lớn cũng là lúc người thân mình gặp nạn. Lúc đó đi mượn đầu trên xóm dưới gì cũng nhận những cái lắc đầu. Vậy là tạm ứng. Ứng xong trả không nổi. Vậy là trở thành người trục lợi trên những đồng tiền nhân nghĩa của mọi người.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.