Kết quả tìm kiếm cho "tên gọi làng quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 745
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Bún Vân Cù là sản phẩm có tiêu chuẩn riêng, với cách làm truyền thống, không sử dụng phụ gia, mỗi mẻ bún gần như mang tính "tươi sống" tuyệt đối, không có chất bảo quản.
Chúng tôi về thăm lại đồi Tức Dụp, lòng tự hào khi đặt chân đến nơi lưu dấu một thời đấu tranh anh dũng của quân và dân An Giang.
Châu Đốc đang đổi thay từng ngày. Nhưng những con đường cũ, những mái nhà xưa, ký ức đô thị vẫn còn hiện hữu. Đó là nơi lưu giữ nhịp sống, con người và hồn phố qua nhiều thế hệ.
Những ngôi nhà đã hơn 50 năm, thậm chí hàng trăm năm tuổi được người dân gìn giữ nguyên vẹn giá trị cổ xưa của vùng quê sông nước miền Tây một thời.
80 năm trước, ngày 27/3/1946, trên báo Cứu Quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài báo nổi tiếng với tựa đề "Sức khỏe và Thể dục".
Hai địa danh Hà Giang và Hội An vừa lọt top các điểm đến đẹp nhất thế giới năm 2026. Quả thực, nếu Hà Giang là vẻ đẹp của không gian, thì Hội An lại là hiện thân cho vẻ đẹp của thời gian.
Dọc theo dải đất ven biển Lâm Đồng, những ngôi đình làng, dinh vạn lặng lẽ tồn tại như chứng nhân của lịch sử.
Khoảng 50 gian hàng của các doanh nghiệp, thương hiệu phở tiêu biểu trên cả nước tham gia trình diễn, quảng bá, tái hiện tiến trình phát triển và lan tỏa của phở Việt tại Festival Phở 2026 ở Ninh Bình.
Từ phương tiện quen thuộc chở nông sản, rơm rạ, nông cụ trên cánh đồng quê, xe trâu ở Hợp tác xã Sinh Dược (Gia Viễn, Ninh Bình) nay đã trở thành trải nghiệm du lịch cộng đồng độc đáo. Từng chuyến xe trâu chậm rãi đưa du khách đi qua đường làng, cánh đồng, sân phơi... trong nhịp sống bình dị của nông thôn Bắc bộ.
Từ cầu cảng đến những con đường nhỏ uốn lượn quanh sườn núi, đâu đâu cũng bắt gặp hình ảnh những tấm pano, áp phích khổ lớn và sắc đỏ tươi của cờ đỏ sao vàng, cờ Đảng tung bay trong gió biển.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.