Kết quả tìm kiếm cho "tên gọi làng quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 781
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Giữa xu hướng du lịch trải nghiệm ngày càng được ưa chuộng, chợ Mây trên đỉnh Núi Cấm trở thành điểm đến mang nét riêng khó trộn lẫn đến từ chính sự giản dị và nguyên bản.
Mỗi danh tính liệt sĩ được xác định không chỉ khép lại nỗi chờ đợi của một gia đình, mà còn nối dài ký ức và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.
Bằng đôi bàn tay khéo léo và óc sáng tạo, anh Nguyễn Vũ Linh (32 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh An Giang) đã biến những cây, lá tầm thường ở chốn quê nhà như lá thốt nốt, tăm tre, gỗ lồng mức rừng thành các tác phẩm nghệ thuật, đồ lưu niệm.
Nhiều độc giả trong tỉnh An Giang vẫn giữ thói quen lưu lại những tờ báo cũ qua nhiều năm. Với họ, mỗi trang báo không chỉ lưu giữ thông tin mà còn lưu giữ những ký ức, dấu mốc và một phần của cuộc đời.
Báo Việt Nam Độc lập không chỉ là một di sản báo chí đặc biệt mà còn là biểu tượng của khát vọng độc lập dân tộc, tinh thần phụng sự Tổ quốc và trách nhiệm xã hội của người làm báo Việt Nam.
Trước khi chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông (THPT), dưới mái trường quen thuộc, học sinh lớp 12 có buổi chia tay nhau, tri ân đấng sinh thành… Đây sẽ trở thành ký ức khó quên của tuổi học trò.
Tháng 4/2016, tôi có dịp sang Nhật Bản cùng đoàn công tác của tỉnh Gia Lai. Khi ấy đang lúc hoa anh đào nở rộ. Ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi ngay khi đặt chân đến Tokyo chính là sắc hoa anh đào.
Từ những tấm thổ cẩm rực rỡ sắc màu đến các món ăn truyền thống đậm hương vị riêng, đồng bào Chăm ở An Giang vẫn bền bỉ gìn giữ những giá trị văn hóa đặc sắc, góp phần làm phong phú bức tranh văn hóa đa dân tộc của vùng đất đầu nguồn.