Kết quả tìm kiếm cho "từ lọ gia vị trong bếp"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1226
Trước lo ngại về bữa ăn của trẻ, nhiều trường học không chỉ mời phụ huynh thăm bếp ăn mà còn tổ chức các hoạt động để công khai xuất xứ, nguồn gốc nguyên liệu dùng cho suất ăn bán trú.
Những ngày này, tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, nghệ nhân của nhiều dân tộc đang trực tiếp giới thiệu phong tục đón Tết thông qua các hoạt động sinh hoạt, nghi lễ và trải nghiệm truyền thống; góp phần bảo tồn các giá trị văn hóa đặc sắc, tạo sức hút cho du lịch.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Ngoài hoa, trái cây, bộ vàng mã Táo quân thì lễ vật tiễn ông Táo về trời còn có xôi, chè hoặc bánh ngọt, để ông Táo lựa lời ngọt ngào báo cáo.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Không chỉ ăn Tết, người dân còn chọn quà Tết bằng những sản vật sạch, rõ xuất xứ. Hàng quê lên ngôi, kéo theo sức mua tăng và cuộc đua chất lượng mùa cao điểm.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Ngày trở về sau 2 năm tại ngũ, có chiến sĩ không mang theo hành lý cồng kềnh. Chiếc ba lô xuất ngũ vẫn gọn gàng, giản dị như ngày các anh lên đường nhập ngũ. Nhưng món quà lớn nhất các anh dành gia đình là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua rèn luyện, thử thách.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.