Kết quả tìm kiếm cho "thơm lừng cho bữa tối"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 190
Chuỗi bài khám phá các điểm đến nổi tiếng thế giới trong 36 giờ của tờ New York Times lần này đưa du khách đến Hội An.
Những món ngon này của Hà Nội không chỉ giúp xua tan cái nóng mùa hè mà còn kích thích cảm giác thèm ăn, bớt đi sự uể oải do nắng nóng.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Từ lâu, chợ mắm Châu Đốc là nơi bán đủ loại khô, mắm trứ danh, mang đậm nét văn hóa ẩm thực miền sông nước. Nghề mắm tồn tại hàng trăm năm, nuôi sống nhiều gia đình và giữ hồn miền biên viễn An Giang.
Tháng ba, đồng xa chấp chới ruộng lúa xanh mơn mởn đang nghiêng mình theo gió. Trên con đường nhỏ, hàng bông ô môi khoe sắc rực rỡ chào đón người lữ thứ trở về với đồng quê dung dị, mang bao hoài niệm một thời.
Người bệnh đái tháo đường thường gặp khó khăn trong việc cân đối lượng tinh bột (carb) trong bữa ăn hàng ngày. Việc cắt giảm hoàn toàn cơm có thể gây mệt mỏi, tụt đường huyết, nhưng sử dụng gạo trắng thông thường dễ làm chỉ số đường huyết (GI) tăng nhanh.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Giữa mùa xuân trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, chỉ cần một chén trà Shan Tuyết cũng đủ làm dịu lòng người giữa những ngày Tết no đủ. Hương trà theo làn gió xuân se lạnh khẽ luồn qua kẽ lá, dìu dịu lan trong không gian, như gói cả vị mây, vị núi vào trong hơi thở của đất trời. Ở độ cao ngàn mét, nơi mây trắng chạm đỉnh, những cây Shan Tuyết cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó - rêu phong phủ bạc thân, trầm mặc mà bền bỉ, như chứng nhân của thời gian, của mùa nối mùa, và của lẽ sống an hòa giữa đại ngàn.