Kết quả tìm kiếm cho "tuổi thơ rơm rạ"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 317
Dù cùng dạy chung một trường ở thành phố, song hầu hết giáo viên đều có một quê riêng của mình để về thăm mỗi dịp xuân về. Và cứ mỗi lần tết đến, câu hỏi thăm rôm rả của giáo viên với nhau là năm nay có về quê không, bao giờ thì về?...
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Tết Nguyên đán là dịp chi tiêu sôi động nhất trong năm. Thay vì tất bật sắm sửa mâm cao cỗ đầy, nhiều người trẻ lựa chọn chi tiêu hướng đến sự thoải mái, trải nghiệm và giá trị tinh thần.
Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, trong một ngôi nhà mới xây khang trang ở làng Thanh Tiên, xã Phú Mậu, thành phố Huế, từng cánh hoa giấy được xếp ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ lớn.
Cây mai tồn tại một cách khiêm nhường lặng lẽ quanh nhà gần như suốt cả năm. Mai chỉ thật sự tỏa sáng, khoe sắc đúng độ tiết xuân, vào những ngày Tết cổ truyền của dân tộc, điều này mang nhiều ý nghĩa.
Cứ vào độ tháng chạp, làng Tân Thọ (xã Thu Bồn, TP. Đà Nẵng) lại rộn ràng với mùi nếp rang, mùi tro rơm và tiếng lách tách của bánh nổ chín đều trên khuôn. Tết ở Tân Thọ đến từ những căn bếp nhỏ đỏ lửa suốt ngày đêm với những người thợ bánh lặng lẽ giữ nghề xưa.
Có những nơi buộc con người phải đi nhanh để không bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng có những nơi ta tự nhiên bước chậm lại mà không thấy mình lạc lõng. Với tôi, phố biển Rạch Giá là một nơi như thế.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.
Có một hành trình năm nào cũng lặp lại, mà chưa bao giờ cũ. Đó là cuộc hành trình về quê ăn Tết. Dù những ngày cuối năm bận rộn, nhưng trong lòng mỗi người xa quê đã thấy nôn nao nỗi nhớ nhà. Sau mỗi ca lao động, họ đã bắt đầu chuẩn bị hành trang trở về. Những xóm trọ râm ran chuyện xe cộ ngược xuôi. Nỗi nhớ quê càng thêm cồn cào.
Trong những chuyến hành trình khám phá vùng đất cửa ngõ Tây Bắc, ẩm thực luôn là sợi dây gắn kết mạnh mẽ nhất giữa du khách và văn hóa bản địa. Việc Thưởng thức đặc sản Lương Sơn Hoà Bình Phú Thọ không chỉ đơn thuần là lấp đầy cái bụng đói sau những cung đường đèo dốc, mà còn là cách để chúng ta cảm nhận hơi thở của núi rừng, sự tinh tế trong cách chế biến của người Mường, người Dao và người đất Tổ.
Khi những làn gió heo may cuối thu khẽ khàng rút lui, trả lại bầu trời cho hơi lạnh mảnh của mùa đông trở về, cũng là lúc đất trời khẽ vang lên hồi chuông nhắn hẹn cho những tháng cuối năm đang cận kề.