Nhịp sống hiền hòa ở phố biển Rạch Giá

27/01/2026 - 07:17

 - Có những nơi buộc con người phải đi nhanh để không bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng có những nơi ta tự nhiên bước chậm lại mà không thấy mình lạc lõng. Với tôi, phố biển Rạch Giá là một nơi như thế.

Phố biển Rạch Giá sầm uất, nơi đáng sống hiện nay. Ảnh: THÀNH CHINH

Tôi từng sống ở những đô thị nơi buổi sáng bắt đầu bằng tiếng còi xe, điện thoại reo, lịch làm việc dày kín. Người ta ăn nhanh, đi nhanh, nói nhanh, đôi khi nhanh đến mức quên mất mình đang sống để làm gì. Vì thế, mỗi lần đến Rạch Giá, cảm giác đầu tiên luôn là nhẹ. Nhẹ từ nhịp thở, ánh nhìn đến cách người ta bắt đầu một ngày mới.

Còn buổi sáng ở Rạch Giá bắt đầu rất khẽ. Biển lặng, gió mát, nắng lên chậm rãi. Ngồi ở một quán cà phê ven biển, nhìn mặt nước trải dài, tôi có cảm giác thời gian đang được nới lỏng. Anh Nguyễn Văn Khá - bạn tôi, ngụ khu phố Nguyên Bỉnh Khiêm, phường Rạch Giá vừa khuấy ly cà phê vừa nói: “Ở đây, sáng nào cũng đủ bình yên để bắt đầu ngày mới an nhiên”.

Sáng sớm, tôi thường chọn quán cà phê Cánh Buồm ngồi thư thả. Khoảng tháng 12, kéo dài sang tháng 1 năm sau, nơi đây trở thành “điểm hẹn” của thiên nhiên khi mùa chim nhạn về cửa sông Kiên. Từng đàn chim dập dìu chao liệng trên mặt nước săn mồi, tạo bức tranh thiên nhiên sinh động. Ngồi nhâm nhi ly cà phê, nhìn theo những cánh chim, tôi chợt nhận ra: Có những chuyển động rất chậm, nhưng đầy sức sống. Anh Khá khẽ nói: “Ở Rạch Giá, chỉ cần ngồi yên cũng thấy cuộc sống đang chuyển động từng ngày”.

Cũng từ quán cà phê ấy, tôi thấy những chiếc tàu đánh cá hối hả trở về sau buổi sớm, ngư dân cười sau một đêm lênh đênh trên biển, khoang tàu khá nhiều hải sản. Gần khu vực sông Kiên hướng mình ra biển Rạch Giá, vài người đàn ông lom khom gỡ lưới trên chiếc ghe lưới nhỏ, bắt đầu một ngày mưu sinh bình dị.

Sống ở Rạch Giá tiện theo cách rất đời. Đi chợ dễ, mua gì cũng có. Tôi ghé Trung tâm Thương mại Rạch Giá, nơi gian hàng nối gian hàng, từ hải sản tươi, cá đồng, cá khô, rau củ, trái cây cho đến quần áo, đồ gia dụng. Một tiểu thương cười hiền: “Hàng trong vùng cả đó, tươi mỗi ngày, quen mặt khách nên bán bằng cái tình”. Tôi mua vài thứ, vừa nghe chuyện chợ, chuyện biển, thấy lòng mình gần với phố biển này hơn một chút.

Buổi chiều tan sở, khi nhiều đô thị bắt đầu bước vào giờ cao điểm ngột ngạt, Rạch Giá vẫn giữ được nhịp điệu khá dễ chịu. Xe cộ đông hơn nhưng rất ít khi rơi vào cảnh kẹt cứng, chen chúc. Người ta chạy xe chậm rãi, đủ để nhìn nhau, nhường nhau một khoảng trống nhỏ. Tôi từng quen với những buổi tan sở phải len lỏi giữa tiếng còi, khói bụi và sự bực bội hiện rõ trên gương mặt người đi đường. Vì thế, cảm giác được chạy xe thong thả giữa giờ cao điểm ở Rạch Giá khiến tôi thấy nhẹ lòng. Ngay cả lúc đông đúc nhất trong ngày, phố biển này vẫn không làm người ta mệt mỏi.

Chiều tắt nắng, gió biển thổi rõ hơn. Không khí mát mẻ lan dần trên các tuyến đường ven biển, len vào từng góc phố. Người đi làm về không vội vã khép cửa, mà có thể ghé đâu đó ăn tối, uống cà phê, hay đơn giản là chạy thêm một vòng cho trọn ngày. Cái mát của biển, cái chậm của phố, khiến lòng người cũng dịu theo.

Hòa với không khí dễ chịu ấy, tôi cùng bạn dạo qua khu lấn biển Rạch Giá. Bạn tôi bảo, chính khu đô thị này đã tạo nên nét riêng cho Rạch Giá so với những tỉnh, thành phố khác ở đồng bằng sông Cửu Long. “Ít nơi ở miền Tây có được một không gian đô thị hướng biển rõ ràng như vậy”, bạn tôi nói. Từ những tuyến đường ven biển, công viên, quảng trường đến các khu dân cư mới, Rạch Giá hiện lên diện mạo vừa hiện đại vừa gắn với biển. Những dự án nối tiếp, cùng định hướng phát triển lâu dài, đang từng bước đưa thành phố vươn mình ra biển, mở rộng không gian sống, không gian phát triển và cả tầm nhìn cho tương lai.

Từ khu lấn biển, nhìn về phía hoàng hôn, Hòn Tre hiện lên xa xa, hình dáng như một con rùa nằm nghỉ giữa biển khơi. Mặt trời chậm rãi lặn, nhuộm vàng mặt nước, gió thổi nhẹ, mang theo mùi mặn mòi rất đặc trưng của Rạch Giá. Những khoảnh khắc như thế khiến người ta không nỡ rời đi vội.

Khi phố vừa lên đèn, Rạch Giá bắt đầu sôi động theo cách riêng. Tôi chạy xe chậm dọc những con đường quen thuộc, thấy Rạch Giá mở ra nhiều lựa chọn cho mỗi tâm trạng. Ai thích mua sắm có thể ghé các siêu thị, trung tâm thương mại sáng đèn, đủ đầy mặt hàng. Ai thích không khí rôm rả, ăn hàng quán, cụng ly cùng bạn bè thì tìm đến dọc tuyến đường 3 Tháng 2, Tôn Đức Thắng - nơi mùi đồ nướng, hải sản hòa trong tiếng nói cười, tạo nên không khí nhộn nhịp ở phố biển.

Điều tôi rất ấn ượng, Rạch Giá có nhiều quán cà phê đẹp, yên tĩnh xen giữa sự sôi động ấy. Dọc đường Tôn Đức Thắng, quán cà phê nối nhau, mỗi nơi một phong cách. Ly cà phê đậm vị, thức uống mát lành, đủ để người ta ngồi lâu hơn một chút, nhìn phố trôi qua chậm rãi.

Những khi muốn yên tĩnh hơn, tôi thường trở lại công viên lấn biển, dạo bộ ở khu đô thị Phú Cường. Dọc bờ kè, gió biển thổi mát rượi, nhiều người thong thả đi bộ, chụp ảnh, ngắm chiều xuống. Sau những buổi như thế, tôi thấy lòng mình dịu lại.

HOÀNG KHANH