Kết quả tìm kiếm cho "xóm cá"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2590
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Trong thời khắc thiêng liêng chuyển giao năm cũ - năm mới, khi tiếng cười đoàn viên rộn rã khắp nơi, vẫn có những cán bộ, chiến sĩ lặng lẽ đứng gác nơi tuyến đầu, giữ cho mùa xuân của Nhân dân trọn vẹn bình yên.
Mùa xuân, Tuyên Quang như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ. Thiên nhiên đắm mình trong màn sương bảng lảng, điểm xuyết bởi sắc hồng của đào, sắc trắng của mận, làm bừng sáng cả một vùng trời. Vẻ đẹp ấy, sức sống căng tràn ấy không chỉ níu chân du khách, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận để các họa sĩ thăng hoa cùng cọ vẽ.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Từng được xem là thách thức của biến đổi khí hậu, nhưng giờ đây, nước mặn và đất phèn tại Cà Mau lại trở thành tài nguyên quý giá nhờ tư duy đột phá. Những nông dân Cà Mau đang viết lại bài toán kinh tế nông nghiệp bằng mô hình “lúa thơm-tôm sạch”.
Trong dòng chảy hối hả của nhịp sống hiện đại thời công nghệ số, nhiều nét đẹp văn hóa ngày Tết cổ truyền của dân tộc vẫn được gìn giữ, trao truyền và tiếp nối đến các thế hệ hôm nay. Một trong số đó là phong tục đi lễ chùa bái Phật và viếng đền tưởng nhớ các bậc tiền nhân trong ngày đầu Xuân.
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Những ngày đầu xuân, đi trên các cung đường An Giang, tôi thấy rõ một nhịp chuyển mới: Lòng người yên hơn, việc chung được bàn thẳng hơn và niềm tin được đo bằng những đổi thay ngay ở cơ sở. Từ biển Tây Nam đến xã biên giới, từ đô thị trung tâm đến nông thôn, đoàn kết được gieo bằng việc cụ thể để đồng thuận nảy mầm trong đời sống.
Toàn tuyến biên giới An Giang có 3 cửa khẩu quốc tế (Vĩnh Xương, Tịnh Biên, Hà Tiên), 3 cửa khẩu chính và 1 cửa khẩu phụ, trong đó, Cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên giữ vai trò như “mạch nối” khi liên thông quốc lộ 91 (Việt Nam) với quốc lộ 2 (Campuchia) dẫn về thủ đô Phnom Penh (Campuchia).
Cũng giống như người Việt, đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi cũng đón tết Nguyên đán tươm tất, trong không khí ấm cúng, đoàn viên cùng người thân trong gia đình.
Sắc mai vàng điểm tô không khí rộn ràng đón Tết trên vùng đất phương Nam. Tại An Giang, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ gìn giữ những giống mai quý, chăm sóc từng gốc cây với sự cẩn trọng và tâm huyết. Việc canh cho mai nở đúng thời khắc giao thừa không chỉ là kinh nghiệm nghề trồng kiểng mà còn thể hiện tình yêu với truyền thống, với nét đẹp văn hóa Tết cổ truyền của dân tộc.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.