Bỏ trốn khỏi nơi giam giữ, tội chồng thêm tội

24/07/2026 - 10:00

 - Đang bị tạm giam để phục vụ công tác điều tra, 4 bị cáo cùng đục tường bỏ trốn khỏi phân trại tạm giam. Hành vi này khiến các bị cáo phải đối diện thêm tội danh, kéo dài quãng thời gian trở về với gia đình và xã hội.

Các bị cáo tại phiên tòa xét xử. Ảnh: ÚT CHUYỀN

Tòa án nhân dân khu vực 5 - An Giang vừa đưa vụ án ra xét xử các bị cáo Nguyễn Minh Luân, Bạch Thanh Lên, La Hoàng Hôn và Võ Ngọc Sơn về tội trốn khỏi nơi giam giữ. Trước khi thực hiện hành vi này, các bị cáo đang bị tạm giam để phục vụ công tác điều tra về những vụ án khác. Chỉ vì muốn thoát khỏi sự quản lý của cơ quan chức năng, các bị cáo cùng thực hiện hành vi đục tường, tìm cách ra ngoài, để rồi phải trả giá, tội danh tiếp tục chồng thêm tội danh.

Luân và Sơn cùng ngụ tỉnh An Giang, Lên và Hôn cùng ngụ TP. Cần Thơ. Cả bốn người đều bị tạm giam tại phân trại tạm giam Giồng Riềng - Cơ sở 1, thuộc Trại tạm giam số 2 Công an tỉnh và được bố trí chung buồng giam. Sơn và Lên phát hiện tường có dấu hiệu bị rỗng, bong tróc, Lên lên kế hoạch đục tường bỏ trốn. Bốn người thống nhất tham gia, trong đó Hôn hứa sẽ cho Luân 5 triệu đồng nếu trốn thoát.

Để thực hiện hành vi bỏ trốn, Lên tác động vào khu vực ô thông gió, lấy được 2 thanh sắt, mài nhọn để đục tường. Ngày 3/1/2026, nhóm lợi dụng thời điểm thuận lợi để thực hiện. Lên và Hôn trực tiếp thực hiện việc đục khoét tường. Luân vừa hát vừa tạo tiếng động nhằm che lấp âm thanh phát ra từ việc đục tường, có lúc trực tiếp tham gia phá tường. Sơn cảnh giới, kịp thời báo động cho nhóm nếu phát hiện cán bộ quản giáo đến kiểm tra. Mỗi lần đục phá, nhóm gom gạch, xi măng, bê tông vụn vào sát chân tường, dùng chiếu và vật dụng trong buồng giam che khuất vị trí đã bị đục.

Sau nhiều lần đục phá tường vào ban đêm, nhóm đã lấy phần gạch bên trong, chỉ còn lại lớp xi măng phía ngoài. Đến khoảng 1 giờ ngày 9/1/2026, nhóm tiếp tục đục phá lớp xi măng còn lại, tạo thành một lỗ thủng rồi lần lượt chui ra ngoài, hỗ trợ nhau leo lên mái, vượt qua hàng rào tole và trốn khỏi phân trại tạm giam. Về nhà, Luân, Hôn và Sơn được người thân khuyên nên đến cơ quan công an đầu thú. Riêng Lên bị lực lượng công an truy bắt và bắt giữ.

Tại phiên tòa, Luân, Hôn, Sơn và Lên có lúc quanh co, thay đổi lời khai so với quá trình điều tra. Trước tình tiết này, chủ tọa phiên tòa đã công bố, đọc lại lời khai ban đầu của các bị cáo để làm rõ diễn biến vụ việc. Sau đó, các bị cáo đã thừa nhận hành vi phạm tội, bày tỏ sự hối hận và mong được giảm nhẹ hình phạt.

Hội đồng xét xử nhận định Lên là người khởi xướng, rủ Luân đục tường, trực tiếp chế tạo dụng cụ và nhiều lần tham gia phá tường nên giữ vai trò chính. Hôn và Luân trực tiếp cùng Lên đục phá tường nên giữ vai trò giúp sức, thực hành tích cực. Sơn không trực tiếp phá tường mà làm “nhiệm vụ” cảnh giới, theo dõi cán bộ quản giáo nên giữ vai trò giúp sức thứ yếu. Hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm hoạt động bình thường của cơ sở giam giữ và chế độ quản lý người bị tạm giam. Dù nhận thức rõ việc bỏ trốn là vi phạm pháp luật, các bị cáo vẫn cố ý thực hiện nhằm thỏa mãn mục đích cá nhân.

Sau khi làm rõ các tình tiết của vụ án, Hội đồng xét xử tuyên phạt Lên và Hôn mỗi bị cáo 4 năm tù; Luân 3 năm 6 tháng tù và Sơn 3 năm tù. Vụ án là lời cảnh tỉnh cho những người đang vướng vào vòng lao lý, dù tìm cách trốn tránh đến đâu, hành vi phạm tội cũng không thể bị xóa bỏ và người vi phạm vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Mỗi hành vi nông nổi đều phải trả giá.

ÚT CHUYỀN