Ngôi nhà xưa của ba mẹ tôi - Ảnh: Tác giả cung cấp
Nhà tôi ở gần quốc lộ 1A, nay thuộc xã Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Ngày xưa, cứ đến tháng chạp là mẹ cùng ba ra bưu điện huyện, gọi nhờ qua điện thoại bàn của các cơ quan, doanh nghiệp mà các con công tác để hỏi Tết này có về không? Hiểu mẹ mong, nên dù có bao điều cần sắp xếp nhưng tất cả chúng tôi đều trả lời mẹ là sẽ về.
Cũng từ đó, mẹ hối ba lên rẫy đào củ dem đem về cắt lấy củ vùi trong tro bếp. Rồi mẹ ra sau vườn hái trái đu đủ vừa chín tới đem cắt vỏ, "chấn" đủ các hình thù, đem phơi, trước khi dầm mắm củ kiệu.
Sau đó, mẹ mở chiếc ghè xi măng lấy lúa nếp mà ba mẹ cấy cày trên cánh đồng làng từ hồi tháng ba, đem phơi lại chừng một con nắng rồi chia ra một phần để làm bánh nổ. Phần nhiều hơn đem xay để làm bánh tét hay kết hợp với trứng gà làm bánh thuẩn.
Mẹ còn lấy bột huỳnh tinh (cũng được trồng trong vườn) đem mài lọc lấy bột làm bánh in. Công việc bận rộn nhưng niềm vui ngời lên trong mắt mẹ.
Hồi đó, sân bay Chu Lai chưa đưa vào hoạt động nên từ TP.HCM muốn về quê phải về sân bay Đà Nẵng rồi đi xe khách hoặc thuê xe về Quảng Ngãi và giá vé rất đắt đỏ. Mấy chị em tôi cũng như bao người đi học rồi “đậu" lại thành phố, cuộc sống nhiều khó khăn nên chọn xe đò để về quê.
Cũng vì thế nên sau khi lên xe là chờ đến nhà chứ giữa đường không có nhắn tin gọi điện được. Thế cho nên từ giữa tháng chạp trở về cuối tháng, ở quê, nhà nhà đều ngóng tin con trở về. Còn gì vui hơn sau một năm làm ăn vất vả gặp lại là ba mẹ, con cháu ôm choàng lấy nhau, rồi sau đó lấy xe đạp, xe máy chở người và hành lý về nhà. Tiếng nói cười vang rộn đường quê.
Mẹ tôi những ngày đó thì vừa làm vừa ngóng. Nghe tiếng xe đò dừng lại trên quốc lộ 1A là mẹ lần ra ngõ dõi mắt nhìn. Còn giữa đêm khuya thì mẹ bật dậy, bảo ba đạp xe lên đường cái xem có phải con mình về hay không? Thức khuya, làm nhiều việc nên mẹ ốm hơn. Chỉ có đôi mắt mong chờ con là đầy đặn.
Rồi những đứa con xa cũng lần lượt trở về, ngôi nhà xưa rộn ràng hơn. Chúng tôi lo dọn nhà, rồi ra chợ Châu Ổ mua hoa và mua thêm bánh trái. Chiều 30 Tết, sau khi cúng rước ông bà, tất cả quây quần bên mâm cơm tất niên ấm áp vô cùng.
Rồi mùng 1 Tết, tất cả mừng tuổi mẹ, mừng tuổi con cháu rồi vào mộ thắp hương ông bà, đi thăm bà con chòm xóm, bạn bè. Biết mẹ cả đời cực khổ nên đứa nào cũng tình nguyện đưa mẹ đi chơi. Nhưng mẹ chẳng đi đâu xa ngoài việc về quê ngoại thắp hương rồi về. Bởi mẹ biết, thời gian không có nhiều nên ở nhà thủ thỉ với các con vẫn thích hơn.




Đọc nhiều