
Người trẻ vẫn đang loay hoay tìm kiếm công việc phù hợp với bản thân. Ảnh: BẢO TRÂN
Chị L.C.Q, ngụ xã Mỹ Thuận là Cử nhân ngành Đô thị học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh) cho biết, chị từng rất kỳ vọng sẽ được làm những công việc đúng với chuyên ngành. “Tôi nộp hồ sơ vào các đơn vị tư vấn quy hoạch, viện nghiên cứu, doanh nghiệp phát triển đô thị… hoặc là không có phản hồi, hoặc họ yêu cầu kinh nghiệm từ 2 - 3 năm. Chờ mãi không được, tôi phải đi làm nhân viên bán hàng để có thu nhập trang trải cuộc sống. 4 năm học, thêm 4 năm loay hoay sau tốt nghiệp, cuối cùng tôi vẫn đứng sau quầy bán điện thoại. Có lúc tôi tự hỏi, liệu mình đã sai ở đâu?”, chị Q thở dài nói.
Chị N.T.T.V, ngụ phường Vĩnh Thông là cử nhân chuyên ngành Văn hóa học, nhưng đang phải làm việc trái ngành. Chị V buồn bã chia sẻ: “Sau nhiều năm nộp hồ sơ vào một số đơn vị mà không được nhận, tôi buộc phải rẽ sang làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một sàn thương mại điện tử. Công việc hiện tại chủ yếu là nghe điện thoại, xử lý khiếu nại, xin lỗi khách hàng và chạy chỉ tiêu mỗi ngày. Kiến thức về văn hóa, lịch sử, xã hội gần như không có chỗ để dùng tới. Mỗi lần nhìn lại luận văn, giáo trình cũ, tôi thấy tiếc”.
Không hiếm cử nhân xem học cao học như một “lối thoát” khỏi thất nghiệp, nhưng khi cầm trong tay tấm bằng thạc sĩ vẫn không tìm được việc. Chị T.T.N.T, ngụ xã Giồng Riềng bộc bạch: “Tôi tốt nghiệp loại giỏi, chuyên ngành Lịch sử nhưng các vị trí làm việc liên quan đến bảo tàng, nghiên cứu hay giảng dạy đều rất ít, trong khi yêu cầu lại cao và tuyển dụng nhỏ giọt. Không tìm được việc, tôi quyết định học tiếp thạc sĩ Lịch sử Việt Nam với hy vọng mở rộng cơ hội nghề nghiệp. Tuy nhiên, sau khi hoàn thành chương trình cao học, thực tế vẫn không thay đổi”.
Chị P.X.Q, ngụ xã Mỹ Thuận từng mất hơn 4 năm để tìm được một công việc tương đối ổn định như hiện tại. Chị Q nói: “Trước đây, tôi nghĩ sau khi ra trường là tin rằng tấm bằng đại học có thể giúp mình tìm việc dễ dàng hơn. Tôi từng từ chối những công việc lương thấp, làm trái ngành hay vị trí tập sự, vì nghĩ rằng mình học hành bài bản thì phải có chỗ đứng tốt hơn. Nhưng càng chờ, tôi càng tụt lại phía sau. Chỉ đến khi chấp nhận hạ kỳ vọng, đi làm thêm, tích lũy kinh nghiệm thực tế và va chạm với môi trường làm việc, tôi mới dần tìm được con đường phù hợp”.
Dưới góc nhìn của người làm công tác giáo dục, Tiến sĩ Hồ Khánh Vân - giảng viên Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh) nói: “Chương trình đào tạo ở nhiều ngành vẫn nặng về lý thuyết, chậm cập nhật với sự thay đổi nhanh của thị trường lao động, trong khi cơ chế liên kết giữa trường và doanh nghiệp còn lỏng lẻo. Sinh viên ra trường thiếu kỹ năng thực hành không hẳn vì không cố gắng mà vì họ chưa có đủ không gian để va chạm thực tế trong quá trình học. Khi đầu ra không được thiết kế song song với nhu cầu tuyển dụng, người học dù có bằng cấp cũng khó tìm được chỗ đứng”.
Theo bà Khánh Vân, việc mở rộng đào tạo sau đại học thiếu định hướng rõ ràng cũng vô tình khiến nhiều người trẻ kéo dài thời gian học tập mà chưa giải quyết được bài toán việc làm.
TƯỜNG VI