Cùng nhau vượt qua khó khăn

22/07/2026 - 09:45

 - Tai nạn, bệnh tật hay những khiếm khuyết của cơ thể từng đẩy nhiều người vào hoàn cảnh khó khăn, nhưng bằng tình yêu thương của gia đình và nghị lực vươn lên, họ vẫn chọn sống lạc quan.

Chị Kim Thị Mến được mẹ đồng hành, chăm sóc và cùng vượt lên số phận. Ảnh: MỘC TRÀ

Gần 20 năm trước, một vụ tai nạn giao thông xảy ra trong những ngày mưu sinh ở Phú Quốc đã làm thay đổi cuộc đời chị Nguyễn Thị Xuân, quê Giồng Riềng. Chấn thương nặng vùng não, chị phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, từ đó cuộc sống của chị bước sang ngã rẽ nhiều khó khăn.

Suốt ngần ấy năm, anh Trần Văn Đỏ - chồng chị Xuân, vừa làm chỗ dựa cho vợ vừa nuôi hai con khôn lớn. Cuộc sống nhiều nhọc nhằn khi anh vừa mưu sinh vừa chăm sóc vợ. Dù vậy, đi đâu, làm gì anh cũng nghĩ đến chị Xuân. Có món ăn ngon, anh dành phần mang về cho vợ. Anh Đỏ bộc bạch: “Tuy có những khiếm khuyết về ngoại hình, tâm lý cũng không còn ổn định như trước, nhưng vợ tôi luôn lạc quan, cởi mở với chồng con. Nhìn vợ còn sống, còn vui vẻ hòa nhập với mọi người, đó là nguồn động viên lớn đối với cha con tôi”.

Vài năm trước, vợ chồng anh Đỏ trở về xã Hòa Thuận dựng một căn nhà nhỏ. Anh Đỏ cho biết: “Dù đi đâu mưu sinh cũng phải có một chỗ an cư. Hai con tôi đã lớn, đến tuổi lập gia đình, còn sức khỏe vợ tôi ngày càng giảm sút nên tôi muốn có nơi ở ổn định”.

Là lao động tự do, cuộc sống của cha con anh Đỏ gắn với những chuyến đi làm ăn xa. Nhưng ở bất cứ đâu, chị Xuân vẫn luôn hiện diện trong hành trình ấy. Dù không còn khỏe mạnh để phụ giúp công việc, chị vẫn là người thân yêu nhất trong gia đình.

Ở xã Gò Quao, câu chuyện của chị Kim Thị Mến cũng khiến nhiều người xúc động. Bị bại liệt đôi chân từ nhỏ sau một cơn sốt cao, cuộc đời chị gắn liền với đôi nạng và những khó khăn trong sinh hoạt. Nhớ lại quãng thời gian ấy, bà Nguyễn Thị Ba - mẹ chị Mến kể: “Lúc mới mấy tuổi, sau một trận sốt cao, chân tay co giật, con tôi bị bại liệt đôi chân. Tôi đưa con đi khắp nơi chữa trị nhưng đều không có kết quả. Đôi chân bị teo cơ ngày một nhỏ dần, con tôi không thể đứng lên được. Cũng từ đó, Mến bắt đầu hành trình vượt lên số phận. Khi lớn lên, Mến xin đi bán vé số để giảm gánh nặng cho gia đình”.

Chị Mến nói: “Lớn lên, thấy cơ thể mình không giống các bạn, tôi mặc cảm, tự ti. Gia đình luôn động viên nhưng để chấp nhận sự thật ấy không phải chuyện dễ dàng”. Không muốn là gánh nặng của gia đình, chị Mến tập thích nghi với những hạn chế của cơ thể, học cách tự lập và tìm kế sinh nhai. Nhiều năm nay, hình ảnh người phụ nữ với đôi chân teo cơ rong ruổi bán vé số đã trở nên quen thuộc với người dân địa phương.

Theo bà Ba, khoảng 10 năm trước, chị Mến từng bị lừa gạt tình cảm và mang thai. Dù vậy, chị vẫn quyết định giữ lại đứa con. Người mẹ già cũng đồng cảm với quyết định ấy, bởi bà tin rằng sau này con gái vẫn còn có con bên cạnh làm chỗ dựa tinh thần.

Từ đó đến nay, bất kể nắng hay mưa, chị Mến vẫn rong ruổi khắp nơi bán vé số để nuôi con. Với một người mẹ đơn thân khuyết tật, cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng, nhưng tình mẫu tử đã tiếp thêm cho chị sức mạnh để vượt qua tất cả. Hiện con trai chị được 10 tuổi, khỏe mạnh, ngoan ngoãn và là niềm vui lớn nhất của chị. “Từ khi có con, tôi luôn nhắc mình không được gục ngã trước khó khăn. Điều tôi quan tâm nhất là lo cho con được học hành, có tương lai tốt hơn mình”, chị Mến bộc bạch.

Tuổi ngoài 40, chị Mến vẫn giữ sự lạc quan và luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Với chị, thử thách lớn nhất không phải là những khiếm khuyết của cơ thể mà là vượt qua sự mặc cảm và những lời dị nghị.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Tai nạn, bệnh tật hay những khiếm khuyết của cơ thể có thể làm cuộc sống của một người trở nên khó khăn hơn, nhưng không thể lấy đi tình thương và khát vọng sống. Nhìn anh Đỏ lặng lẽ chăm sóc người vợ bệnh tật suốt gần 2 thập kỷ hay chị Mến bền bỉ nuôi con bằng đôi chân khiếm khuyết, mới thấy rằng giữa những nhọc nhằn của cuộc đời, tình yêu thương và nghị lực vẫn luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua nghịch cảnh.

MỘC TRÀ