Hơn 10 năm cho thuốc nam miễn phí

06/04/2026 - 05:00

Giữa cái nắng gắt của vùng quê, tiếng chặt thuốc nam đều đặn vang lên tại nhà bà Trần Thị Bế (72 tuổi), ngụ ấp Vĩnh Đông 2, xã Vĩnh Phong. Bà Bế có hơn 10 năm tìm và cho thuốc nam miễn phí giúp nhiều người bệnh giảm chi phí điều trị.

Bà Trần Thị Bế hốt thuốc cho người dân. Ảnh: THỦY TIÊN

Buổi sáng sớm tháng 4, chúng tôi tìm đến nhà bà Bế khi nắng còn dịu nhẹ. Từ ngoài cổng đã nhìn thấy một phụ nữ đang lom khom bên những tấm bạt trải đầy thuốc nam. Thấy khách đến, bà Bế vội lau tay vào vạt áo, chậm rãi bước ra mời khách vào nhà. Tại một góc nhà của bà, nhiều bao thuốc được phân loại gọn gàng. Bà Bế chia sẻ: “Công việc cứ quẩn quanh, sáng sớm, tôi chặt thuốc, nắng lên thì đem thuốc ra phơi, chiều tối thì thu gom thuốc vào bao để dành hốt thuốc cho người bệnh”.

Để duy trì việc chặt, phơi thuốc suốt chục năm không phải là điều dễ dàng. Trước đây khi còn khỏe, dù trời nắng gắt hay mưa dầm, bà Bế cùng chồng đi vài cây số để tìm thuốc nam. Việc tìm thuốc nam không phải lúc nào cũng thuận lợi, từ lúc tìm đến sơ chế đều đòi hỏi thời gian, công sức, thậm chí gặp nguy hiểm. Có khi, vợ chồng bà phải len lỏi vào những lùm cây, lội ao... Dù vậy, với quyết tâm sưu tầm dược giúp người bệnh, bà Bế vẫn hằng ngày mang về rất nhiều loại thuốc nam. Mỗi khi có người chỉ chỗ có cây thuốc quý là bà tìm đến để chặt, dù vất vả nhưng thấy vui. “Đi hái thuốc quen rồi, hôm nào không đi được là tôi buồn. Nghĩ tới việc thuốc của mình giúp được nhiều người bệnh là bao nhiêu mệt nhọc đều tan biến”, bà Bế chia sẻ.

Khi được hỏi vì sao bà sẵn lòng làm thiện nguyện, bà Bế lặng im một lúc rồi nói: “Ngày trước, trong gia đình tôi có người bệnh, trị nhiều nơi cũng không khỏi. Nhờ được chỉ bài thuốc nam mà đỡ. Từ đó tôi nghĩ mình biết chút ít về thuốc nam thì tìm thuốc giúp lại cho người bệnh khác”. Ban đầu chỉ có vài người quen ở địa phương biết đến. Tiếng lành đồn xa, người tìm đến bà ngày càng đông để xin thuốc, trong đó có những người ở tỉnh ngoài. “Nghe nhiều người chỉ chỗ bà Bế cho thuốc nam uống hay lắm, tôi nhờ người quen xin về nấu uống. Uống được một thời gian, sức khỏe tôi được cải thiện nhiều”, chị Nguyễn Thị Nguyệt, ngụ phường Rạch Giá cho biết.

Thời gian dần trôi, đôi chân từng quen với những quãng đường dài giờ yếu đi, bà Bế không thể đi xa như xưa nữa. Không còn đủ sức tự đi tìm thuốc, bà dùng tiền tích góp để mua lại các loại dược liệu mà người dân địa phương tìm về. Những công đoạn nặng nhọc như chặt thuốc, bà thuê người dân địa phương làm giúp. Bà vẫn làm những việc nhẹ hơn như phơi thuốc, phân loại và trực tiếp hốt thuốc cho người bệnh.

Duy trì việc hốt thuốc nam tốn nhiều chi phí, nhưng bà Bế chưa từng có ý định từ bỏ. Với bà, niềm vui lớn nhất là thấy người bệnh thuyên giảm, khỏe lại sau khi uống thuốc. Trong lúc chúng tôi trò chuyện, ông Phạm Văn Năm, ngụ tỉnh Cà Mau cũng tìm đến bổ thuốc nam về nấu uống. Bà Bế nhẹ nhàng hỏi thăm, rồi nhanh chóng chuẩn bị thuốc. Trước khi đưa, bà không quên dặn dò kỹ lưỡng cách sử dụng thuốc. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng, giá trị của những bọc thuốc không chỉ nằm ở việc chữa bệnh mà còn là sự sẻ chia, tình người được trao đi một cách chân thành.

Rời căn nhà nhỏ, tôi mang theo không chỉ là câu chuyện về người phụ nữ bốc thuốc nam mà còn là một bài học về lòng nhân ái, thiện nguyện. Những tấm lòng như bà Bế góp phần lan tỏa nghĩa cử đẹp trong xã hội.

THỦY TIÊN