
Những buổi trưa hè bên cạnh bà ngoại và tiếng rè rè quen thuộc là điều quý giá của tuổi trưởng thành. Ảnh minh họa do AI tạo
- Thông cảm nha con! Quán cũ không có máy lạnh!
Bà chủ quán đặt tay lên vai tôi rồi nói. Tôi cười nhẹ rồi dạ một tiếng thật khẽ. Quán tôi chọn ghé vào nép mình trong một con hẻm nhỏ. Những mảng tường vôi đã ngả màu theo năm tháng, vài chỗ lở loét để lộ gạch đỏ bên trong. Phía trước quán chỉ đặt vài bộ bàn ghế gỗ cũ.
Menu của quán đơn sơ, chỉ có ly chè đậu xanh, chén chè sen, ly nước mía hay cốc cà phê đen pha phin. Tôi gọi món bánh Huế cùng ly cà phê rồi ra chiếc bàn cạnh cửa ngồi. Trong lúc đợi nước, chiếc quạt cũ trên trần cứ đều đặn quay: rè... rè... rè... Tôi bỗng giật mình vì âm thanh ấy giống hệt tiếng chiếc quạt cũ nhà bà ngoại.
Nhắm chặt mắt, nỗi nhớ bà và tuổi thơ dâng trào dữ dội. Bên tai tôi vang lên tiếng dép lẹp xẹp của bà ngoài hiên, tiếng bà gọi tên tôi rồi cầm chiếc roi nhỏ đi tìm. Tôi cùng mấy anh chị họ vừa chạy vừa cười. Bà đứng ngoài sân giục:
- Trưa nắng rồi còn chạy đi đâu, về ngủ trưa coi!
Ngày đó, tôi ghét tiếng quạt cũ của bà. Cánh quạt quay chậm chạp, phát ra âm thanh rè rè nghe ù tai. Tôi từng nghĩ đó là một trong những âm thanh khó chịu nhất. Vậy mà chẳng hiểu từ lúc nào, tiếng rè rè ấy lại trở thành tiếng ru quen thuộc. Tôi nằm bên cạnh bà, mắt dán vào những vòng quay chậm chạp rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Âm thanh người chủ quán đặt ly nước xuống bàn kéo tôi trở về thực tại. Tiếng động khẽ ấy làm căn nhà cũ, tiếng gọi của bà bỗng chốc lùi xa. Tôi tiếc hùi hụi, giá như tiếng quạt cứ rè rè thêm một lúc để tôi được nằm lại trên chiếc giường cũ, làm đứa trẻ vô lo vô nghĩ.
So với những buồn bực trẻ con, áp lực của hiện tại khó chịu hơn rất nhiều. Lớn lên rồi, vừa mở mắt đã phải nghĩ đến công việc, gia đình, những cuộc hẹn. Điện thoại liên tục sáng, đồng hồ nhắc trễ giờ. Đôi khi nằm xuống rồi mà đầu óc vẫn lật qua lật lại những điều chưa xong.
Chuyến đi Huế này là để tôi “chạy trốn” những mệt mỏi. Tôi từng nghĩ phải đến nơi thật đẹp mới được chữa lành. Nhưng thứ an ủi tôi lại chỉ là chiếc quạt cũ trong quán bánh. Nó đưa tôi về với căn nhà của bà, gặp lại bản thân ngày ấy. Tôi nhận ra mình chẳng cần điều gì quá lớn lao, chỉ một âm thanh quen thuộc đã đủ xoa dịu tâm hồn.
Chiếc quạt vẫn quay trên đầu: Rè... rè... rè... Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi ngồi yên không suy tính. Chuyến đi này nhắc tôi rằng bình yên không biến mất, chỉ nằm lại đâu đó chờ một cái chạm để trở về.
TƯỜNG VI