Kết quả tìm kiếm cho "Ký ức phố xưa"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 423
Mỗi độ xuân về, khi cánh đào phai còn vương sương sớm, Cao nguyên đá Đồng Văn lại vang tiếng khèn, tiếng sáo, rộn ràng bước chân người tìm về Chợ Phong Lưu Khâu Vai (xã Khâu Vai). Đây không chỉ là điểm hẹn của tình yêu mà còn là bản hòa ca, nơi men tình quyện cùng hương xuân, thắp sáng di sản văn hóa miền cực Bắc.
Trong không gian cổ kính của Di tích quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội chữ Xuân 2026 mang chủ đề "Quốc học" diễn ra tại đây không chỉ tái hiện phong tục xin chữ đầu năm, mà còn mở rộng quy mô với chuỗi hoạt động văn hóa, giáo dục giàu chiều sâu. Qua đó, trở thành điểm giao thoa giữa những truyền thống lâu đời và hơi thở đương đại trong những ngày xuân Bính Ngọ.
Từ những ngày đầu tiên đến nay, mâm cơm Tết vẫn giữ vai trò thiết yếu trong đời sống văn hóa người Việt nhưng đồng thời cũng mang sự biến đổi để hòa nhịp với xu hướng và thực tế mỗi thời kỳ.
Không ồn ào náo nhiệt, Tết ở Cố đô Huế mang phong vị riêng - sâu lắng, tinh tế và thấm đẫm giá trị văn hóa truyền thống của vùng đất hơn 700 năm.
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Dự án Odeuropa mở ra cách tiếp cận mới với lịch sử: dùng trí tuệ nhân tạo để phục dựng những mùi hương từng bao trùm châu Âu từ thế kỷ 16 đến đầu thế kỷ 20.
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Dù cùng dạy chung một trường ở thành phố, song hầu hết giáo viên đều có một quê riêng của mình để về thăm mỗi dịp xuân về. Và cứ mỗi lần tết đến, câu hỏi thăm rôm rả của giáo viên với nhau là năm nay có về quê không, bao giờ thì về?...
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Hội báo xuân hàng năm trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của những người yêu báo chí, yêu chữ nghĩa. Những trang báo in đậm dấu ấn thời gian song hành cùng hơi thở chuyển động của báo chí hiện đại, tạo nên dòng chảy liên tục của nghề “ghi chép sử” trong hành trình phát triển của đất nước.
Trong quá khứ, Tứ giác Long Xuyên là vùng đất hoang hóa, nước mặn, đồng chua. Bằng những quyết sách táo bạo trong việc khai hoang, phục hóa cùng với sự kiên trì, cần cù, sáng tạo trong lao động, sản xuất của người dân, nơi đây đã đổi thay mạnh mẽ, trở thành vùng đất trù phú giàu tiềm năng phát triển.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.