Kết quả tìm kiếm cho "Mâm giỗ quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 863
Ẩm thực của đồng bào Khmer đa dạng và phong phú, nổi tiếng với nhiều món ăn độc đáo, hấp dẫn. Ở Sóc Ven, xã Gò Quao (An Giang) có món bún cà chơi được đồng bào Khmer sáng tạo với hương vị riêng biệt, hấp dẫn thực khách gần xa.
Mùa mưa lụt ở xứ Quảng từng là mùa của những con dế cơm bò ra khỏi hang, cũng là mùa lũ trẻ theo cha ra bãi biền bắt dế. Món dế chiên giòn, bánh xèo dế cơm gợi nhớ ký ức bên bếp lửa.
Từ cuối năm 2006 khi vừa bước vào đại học, anh Nguyễn Văn Phương (bút danh Chân Phương, ngụ xã Phú Tân) tự mày mò trên internet và luyện từng nét chữ bằng bút bi trên giấy do thời điểm đó môn nghệ thuật này chưa phổ biến. Niềm vui của anh đơn giản là lòng yêu thích nét đẹp chữ Việt và sự "mê hoặc" từ những mẫu thư pháp của các bậc tiền bối.
Ở vùng ngập mặn miền Tây, ba khía không chỉ là món ăn dân dã mà còn gắn với một thú vui quen thuộc của người dân quê. Chỉ với đoạn cây ngắn và sợi dây buộc thành vòng, người ta đã có thể đi câu ba khía.
Khi những con nước đỏ nặng phù sa từ thượng nguồn sông Mê Kông đổ về, An Giang vào mùa nước nổi. Không chỉ khoác lên mình bức tranh thiên nhiên đẹp yên bình, vùng đất đầu nguồn này còn thiết đãi du khách những món ăn đậm vị đồng quê.
Mùa nước nổi từ lâu đã là một phần không thể tách rời trong đời sống cư dân miền Tây Nam Bộ; nước về mang theo phù sa, nguồn lợi thủy sản và cả những giá trị văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Với vẻ ngoài bắt mắt, món giò nây độc đáo của vùng “quê lúa” Hưng Yên được thực khách ưa chuộng bởi hương vị thơm ngon, thanh mát, giúp giải ngán sau những bữa tiệc tràn ngập đồ ăn dịp đầu năm.
Từ những mẹt bánh nhỏ bên góc chợ, bánh cam mặn, bánh chuối chiên, bánh bò chiếc lá hay bánh khoai mì nhân chuối vẫn giữ được chỗ đứng trong đời sống chợ quê An Giang. Không cầu kỳ, những món quà vặt này đang trở thành một phần ký ức và sinh kế của nhiều gia đình.
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Trời tờ mờ sáng, chúng tôi có mặt tại khu chợ xã Ngọc Thành (cũ), nay là xã Ngọc Chúc (An Giang), còn được người dân địa phương quen gọi là “chợ ma”. Dù cái tên mang vẻ kỳ bí, nhưng đằng sau đó lại là một không gian sinh hoạt nhộn nhịp và thấm đẫm nét văn hóa truyền thống đặc sắc của người dân địa phương.
Không còn trông chờ vào thương lái hay khách quen, nhiều nông dân giới thiệu, quảng bá sản phẩm trên mạng xã hội để tìm đầu ra. Việc đảm nhận thêm vai trò người bán hàng online giúp họ mở rộng thị trường nhưng cũng đặt ra không ít thách thức.