Kết quả tìm kiếm cho "Những làng nghề trăm năm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 3276
Công phu và cầu kỳ, mỗi chiếc áo dùng vận chuyển, bảo quản cồng chiêng không khác gì một tác phẩm đan lát được nghệ nhân dồn hết vào đó sự tài hoa. Và lạ lùng thay, những người giỏi nghề nhất đều tập trung ở làng Mít Jep.
Dưới dải Tây Côn Lĩnh mây phủ quanh năm, xã Cao Bồ tỉnh Tuyên Quang vẫn giữ được một nghề truyền thống lặng lẽ mà bền bỉ như chính nhịp sống của người Dao áo dài nơi đây: Nghề chạm khắc bạc.
Thăm, chúc mừng Bệnh viện Hữu nghị, Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh mỗi thầy thuốc phải là điểm tựa của người bệnh trong những thời khắc khó khăn nhất, lằn ranh sinh-tử của cuộc đời một con người.
Nép mình bên những sườn núi mờ sương của thôn Thanh Sơn (xã Bắc Quang, Tuyên Quang), bản của người Dao đỏ với nghề làm giấy được gìn giữ, phát triển bền bỉ hơn 1 thế kỷ nay. Từ những xấp giấy thô mộc phục vụ nghi lễ tâm linh, nay kỹ nghệ cổ truyền này đã trở thành Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, mở ra sinh kế ấm no cho bản làng dưới chân thác Thí.
Sự đối lập về đề tài, tương phản về màu sắc đã tạo nên cảm xúc khó tả ở không gian triển lãm Hai đường thẳng song song - Một điểm đến vào những ngày đầu xuân mới của hai họa sĩ Phan Oánh và Đặng Thị Dương.
Giai đoạn 2026 - 2030, ngành nông nghiệp và môi trường phấn đấu đạt tốc độ tăng trưởng 3,6-4%/năm; kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thủy sản tăng 10-12%/năm; trên 65% số xã đạt chuẩn nông thôn mới.
Món bánh xèo ăn kèm với hơn 20 loại rau rừng ở vùng Bảy Núi trở thành món ngon thân thuộc mang đậm nét văn hóa ẩm thực của người dân miền Tây.
Sau sáp nhập, An Giang mở rộng không gian hành chính, địa bàn có nhiều xã biên giới, hải đảo. Trong “mùa xuân đầu tiên” của tỉnh mới, các hoạt động chăm lo an sinh, ổn định thị trường và gìn giữ bản sắc văn hóa được triển khai đồng bộ, lan tỏa nghĩa tình đến người dân vùng xa, đảo xa.
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Theo cách riêng của họ. Không chỉ thay đổi định kiến “đánh chiêng là việc của đàn ông”, các đội cồng chiêng nữ còn trở thành những hạt nhân “truyền lửa” góp phần gìn giữ không gian văn hóa cồng chiêng.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.