Kết quả tìm kiếm cho "Những máy tính bỏ túi nào"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 1008
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Ủng hộ bóng đá tấn công là "nhân sinh quan" tất yếu khi xem bóng đá. Nhưng với PSG, hành trình của họ càng xứng đáng nhận sự cổ vũ nhiều hơn nữa, đến từ ngọn lửa đam mê và ý chí mãnh liệt.
Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ nêu rõ hạn chế và yêu cầu phải chấm thi môn tự luận đảm bảo công bằng một lần nữa đặt ra vấn đề vốn chưa từng hết băn khoăn về chấm thi môn ngữ văn: làm sao để hạn chế thấp nhất việc chấm chặt, chấm lỏng.
Giữa những công trình ngổn ngang cát, đá, có những người phụ nữ ngày ngày làm công việc vốn được xem là của đàn ông. Phía sau đôi tay chai sần, gò má sạm nắng ấy là chuỗi ngày lo toan.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Khi AI có thể dịch tức thì hàng chục ngôn ngữ, nhiều người đặt câu hỏi liệu việc học ngoại ngữ còn đáng công hay không. Câu trả lời của giới chuyên gia khiến không ít người phải suy nghĩ lại.
Đi nhiều nơi, viết nhiều câu chuyện nhân văn, tôi nhận ra điều tử tế nằm ở sự sẻ chia. Một lần trực tiếp hiến máu, tôi hiểu rằng mỗi giọt máu cho đi đều có thể níu lại một sự sống.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Con nước vừa ròng, anh Nguyễn Văn Tút (Bảy Tút, 47 tuổi), ngụ xã Nhơn Mỹ rủ anh em trong xóm ra sông Hậu bủa lưới cá cơm. Mùa này, dòng nước trong xanh biêng biếc, cá cơm xuất hiện nhiều, là thời điểm ngư dân khai thác nhộn nhịp.