Kết quả tìm kiếm cho "Thanh âm làng quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2187
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Không phải lúc nào áp lực cũng hiện hữu. Với nhiều người trẻ, nó âm thầm tích tụ từ kỳ vọng, so sánh và những chuẩn mực tự đặt ra.
Quy Nhơn không ồn ào, không phô trương, đô thị biển này chọn cho mình một cách hiện diện rất khác trên bản đồ du lịch quốc tế. Đó là sự giản dị, trong lành và nhịp sống chậm rãi. Và có lẽ, chính điều đó lại đang trở thành “tấm hộ chiếu” đặc biệt để đô thị này từng bước vươn ra thế giới.
Ngày 8/4, Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Thạnh Mỹ Tây (tỉnh An Giang) tổ chức Lễ hội Vănhóa truyền thống kỷ niệm 153 năm ngày Quản cơ Trần Văn Thành chống Pháp hy sinh và cuộc khởi nghĩa Bảy Thưa (1873 - 2026).
153 năm trôi qua, nhưng dấu ấn cuộc khởi nghĩa Bảy Thưa do Quản cơ Trần Văn Thành và Nghĩa binh Gia Nghị thực hiện chống lại thực dân Pháp vẫn in đậm trong lòng người dân An Giang. Những ngày này, người dân lại tề tựu về xã Thạnh Mỹ Tây, thắp nén hương tưởng nhớ công ơn các vị anh hùng.
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Bún Vân Cù là sản phẩm có tiêu chuẩn riêng, với cách làm truyền thống, không sử dụng phụ gia, mỗi mẻ bún gần như mang tính "tươi sống" tuyệt đối, không có chất bảo quản.
Phố cổ Đồng Văn những đêm vào hội luôn rực rỡ và náo nhiệt. Giữa ánh lửa trại bập bùng, tiếng khèn Mông rộn ràng hòa cùng những điệu nhảy vui nhộn, có một chàng trai với nụ cười hiền hậu luôn tỏa ra năng lượng tích cực, là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Anh nhảy không chỉ để chung vui cùng du khách, mà nhảy bằng tất cả niềm tự hào dân tộc, bằng khát khao mang hơi thở văn hóa của miền đá Đồng Văn quảng bá với bạn bè quốc tế. Người nghệ sỹ không chuyên ấy là Sùng Mạnh Hùng, cán bộ Trung tâm Dịch vụ công xã Đồng Văn.
Chúng tôi về thăm lại đồi Tức Dụp, lòng tự hào khi đặt chân đến nơi lưu dấu một thời đấu tranh anh dũng của quân và dân An Giang.