Kết quả tìm kiếm cho "miến xào chay"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 321
Tết Thanh minh là dịp con cháu tưởng nhớ tổ tiên, chuẩn bị mâm cỗ cúng tại mộ và tại nhà theo phong tục truyền thống, thể hiện lòng hiếu kính và tri ân nguồn cội.
Đừng chỉ nghĩ chảy máu nướu hay hơi thở hôi là chuyện nhỏ của răng miệng. Các nhà khoa học vừa cảnh báo đây có thể là dấu hiệu cho thấy vi khuẩn có hại đang từ miệng "tấn công" xuống đại tràng, làm tăng nguy cơ ung thư ruột.
Tháng ba, đồng xa chấp chới ruộng lúa xanh mơn mởn đang nghiêng mình theo gió. Trên con đường nhỏ, hàng bông ô môi khoe sắc rực rỡ chào đón người lữ thứ trở về với đồng quê dung dị, mang bao hoài niệm một thời.
Festival Phở 2026 không chỉ là dịp tôn vinh tri thức dân gian, nghề truyền thống, mà còn góp phần bổ sung cơ sở thực tiễn, dữ liệu hoàn thiện hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận phở Việt là Di sản thế giới.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Trong dòng chảy của kỷ nguyên số, công nghệ không chỉ là xu hướng tất yếu mà còn trở thành nhịp cầu kết nối cảm xúc. Nắm bắt điều này, Trung tâm Thông tin du lịch (Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam) vừa ra mắt ấn phẩm điện tử chuyên đề "Du lịch nông thôn", mang đến một không gian trải nghiệm sống động, gần gũi về làng quê Việt Nam.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Dưới dải Tây Côn Lĩnh mây phủ quanh năm, xã Cao Bồ tỉnh Tuyên Quang vẫn giữ được một nghề truyền thống lặng lẽ mà bền bỉ như chính nhịp sống của người Dao áo dài nơi đây: Nghề chạm khắc bạc.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Trong không khí khép lại năm cũ, chuẩn bị đón chào năm mới, lễ cúng gia tiên ngày 30 Tết từ lâu đã trở thành một nghi thức không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người Việt. Không chỉ mang ý nghĩa tâm linh, đây còn là dịp để mỗi gia đình thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, gắn kết các thế hệ và gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống bền bỉ theo thời gian.