Kết quả tìm kiếm cho "rơi vào lãng quên"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2457
Từ những hạt gạo bình dị, người dân nhiều vùng quê ở Hà Tĩnh đã tạo nên bánh ram - một sản phẩm mang đậm bản sắc địa phương và lưu giữ hương vị quê nhà qua nhiều thế hệ.
Nhiều người gặp khó khăn khi vệ sinh quạt hơi nước, quạt phun sương vào mùa hè, thế nhưng nếu biết các mẹo sau thì công việc lại vô cùng đơn giản.
Một bài báo được đăng tải trên The Straits Times của Singapore đã đưa ra những thông tin thú vị về nước mắm, cho thấy sự quan tâm rõ nét của những người nước ngoài đối với loại nước chấm đặc biệt này.
Nằm lặng lẽ trên đất ẩm và đá phủ rêu, địa tiền là loài thực vật cổ xưa tồn tại lâu đời trên hành tinh.
Sáng 14/05, Đại kiện tướng số 1 Việt Nam Lê Quang Liêm vừa chia sẻ các giải đấu mà anh sẽ tham dự trong thời gian sắp tới, nổi bật là cuộc chạm trán Carlsen ở giải ASEAN eSports Chess, diễn ra tại Thái Lan.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Với khí hậu mát mẻ quanh năm, những thửa ruộng bậc thang uốn lượn, rừng nguyên sinh bạt ngàn, Sìn Hồ được ví như “nóc nhà” của Lai Châu và là "Sa Pa thứ hai" của vùng Tây Bắc.
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Bánh gio là loại bánh truyền thống thường được người dân huyện Đình Lập làm vào dịp Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch) hằng năm. Xuất phát từ nhu cầu ngày càng cao của khách hàng, những năm gần đây, một số hộ dân trên địa bàn huyện đã sản xuất bánh để bán ra thị trường quanh năm. Bánh gio Đình Lập có màu vàng cánh dán, khi ăn vị thanh mát hoà quyện với mật mía ngọt thanh khiến nhiều thực khách nhớ mãi không quên.
Dưới tán rừng già nơi cực Tây Tổ quốc, khi sương sớm còn lờ mờ trên những triền núi, bước chân của người dân nơi miền biên viễn lặng lẽ in dấu trên các lối mòn quen thuộc. Với họ, rừng không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là tài sản chung, là “bức tường xanh” che chở bản làng, giữ nước, giữ đất, giữ cả bình yên nơi phên dậu.
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.