Kết quả tìm kiếm cho "từ nuôi lươn giống"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1380
Trước đây, nhắc đến cây sen, hoa sen, thường liên tưởng đến các vùng trồng sen ở miền xuôi hay xa hơn nữa là vùng Đồng Tháp Mười, nhưng những năm gần đây, cây sen đã được đưa lên trồng ở Sơn La, mang lại vẻ đẹp cho vùng cao và tạo thêm thu nhập cho người trồng sen.
Khởi nghiệp không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những dự án lớn. Ở xã An Biên (tỉnh An Giang) có người gây dựng tương lai từ từng ly nước mía, có người kiên trì với đàn rắn ri cá. Mỗi mô hình là một hành trình vượt khó, và phía sau đó luôn có sự đồng hành của tổ chức Đoàn để biến ý tưởng thành sinh kế bền vững.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Sản lượng từng là thước đo thành công của ngành cá tra. Trước yêu cầu ngày càng cao về chất lượng, truy xuất nguồn gốc và phát triển bền vững, ngành hàng đang chuyển sang tạo giá trị trên từng sản phẩm, mở ra cuộc cạnh tranh mới.
Bằng uy tín, tinh thần trách nhiệm và những việc làm thiết thực, đội ngũ người có uy tín trong đồng bào dân tộc thiểu số ở An Giang trở thành điểm tựa của cộng đồng, góp phần giảm nghèo, xây dựng nông thôn mới, giữ gìn khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Từng phụ thuộc vào nguồn con giống từ nơi khác, nhiều nông dân An Giang nay đã tự nghiên cứu, làm chủ công nghệ sản xuất cá, ếch giống, tạo ra nguồn giống chất lượng, cung ứng cho thị trường từ Nam ra Bắc, góp phần tháo gỡ nút thắt về con giống thủy sản.
Nhiều đảng viên ở vùng U Minh Thượng tiên phong trong phát triển kinh tế hộ gia đình, nâng cao thu nhập, từ đó tạo sức lan tỏa trong Nhân dân, góp phần xây dựng địa phương ngày càng phát triển.
Những bữa cơm sum họp, sự sẻ chia trong sinh hoạt hằng ngày và cách các thế hệ lắng nghe nhau đang giúp nhiều gia đình duy trì sự gắn kết.
Cuộc gọi đến với phóng viên Lê Quốc Trinh, đầu dây bên kia là giọng nghẹn ngào của người đàn ông ngoài 70 tuổi ở xã Đông Thái: “Cảm ơn nhà báo! Hơn 40 năm rồi, câu chuyện của gia đình tôi mới được lắng nghe và xem xét…”. Đằng sau cuộc gọi ấy là hành trình của một bài báo góp phần đưa tiếng nói người dân đến đúng nơi cần được lắng nghe. Và đó cũng là một trong nhiều cách báo chí tạo nên những thay đổi tích cực trong đời sống.
Giữa dòng chảy của thời đại số, khi tin tức xuất hiện từng giây trên màn hình điện thoại, những sạp báo giấy ở TP Hồ Chí Minh vẫn âm thầm tồn tại. Không chỉ là nơi bán báo, đó còn là nơi lưu giữ ký ức đô thị, những thói quen đẹp và tình yêu bền bỉ của những người nhiều năm gắn bó với từng trang báo in.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.