Kết quả tìm kiếm cho "thơm lừng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 749
Tết Nguyên đán là thời khắc thiêng liêng và trang trọng nhất đối với mỗi người dân Việt Nam, chứa đựng cả quan niệm sống cũng như những phong tục, tín ngưỡng mang đậm nét văn hóa dân tộc vừa sâu sắc lại vừa độc đáo.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Chợ quê những ngày giáp Tết rực rỡ sắc màu, đông vui, tấp nập tiếng rao mời, hương bánh mứt thơm lừng hòa quyện cùng sắc đỏ, sắc vàng của hoa lá. Trong không gian ấy, ký ức tuổi thơ theo chân mẹ đi chợ Tết, níu áo bà giữa phiên chợ đông vui lại ùa về trong tôi.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Những ngày cận Tết, nhiều gia đình vùng quê vẫn giữ thói quen tự tay làm mứt từ nguyên liệu vườn nhà. Vị ngọt dân dã ấy không chỉ dành đãi khách ngày xuân mà còn lưu giữ hồn Tết và ký ức sum vầy ấm áp của nhiều gia đình Việt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Giữa mùa xuân trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, chỉ cần một chén trà Shan Tuyết cũng đủ làm dịu lòng người giữa những ngày Tết no đủ. Hương trà theo làn gió xuân se lạnh khẽ luồn qua kẽ lá, dìu dịu lan trong không gian, như gói cả vị mây, vị núi vào trong hơi thở của đất trời. Ở độ cao ngàn mét, nơi mây trắng chạm đỉnh, những cây Shan Tuyết cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó - rêu phong phủ bạc thân, trầm mặc mà bền bỉ, như chứng nhân của thời gian, của mùa nối mùa, và của lẽ sống an hòa giữa đại ngàn.
Không khí Tết rộn ràng khắp nơi. Chợ đông vui, phố xá nhộn nhịp, và trong mỗi căn nhà cũng đã thơm lừng mùi bánh mứt. Thế nhưng, ngày Tết chỉ thật sự trọn vui khi từng thành viên gia đình có sự sẻ chia, chung tay vun vén để biến không khí bận rộn thành những khoảnh khắc gắn kết ấm áp qua việc cùng nhau dọn dẹp, gói bánh, nấu ăn, chúc Tết... tạo nên kỷ niệm đẹp.
Dưới mái nhà lợp tole sẫm màu thời gian, mùi mặn mòi của cá cơm ủ chượp hay hương cà phê rang thơm lừng lan tỏa mỗi sớm mai… Có những người luôn lặng lẽ giữ nghề như giữ một phần ký ức trong cuộc sống.