Kết quả tìm kiếm cho "vừa thơm lại mát lịm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 42
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Khi đêm xuống, nhiều tuyến đường ở phường Long Xuyên trở nên nhộn nhịp với những hàng quán bình dân. Từ cơm tấm, xôi đến các món ăn khuya quen thuộc, mỗi hương vị đều góp phần tạo nên nét riêng của ẩm thực đêm nơi đây.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Trong bối cảnh biến đổi khí hậu diễn biến phức tạp, ngành nông nghiệp đang đứng trước áp lực về đổi mới nguồn giống, gen thích ứng với điều kiện sinh thái mới. Để giải quyết bài toán này, UBND tỉnh Bắc Ninh vừa ban hành Đề án “Ứng dụng công nghệ sinh học xây dựng và phát triển ngành công nghiệp sinh học tỉnh Bắc Ninh đến năm 2030, định hướng đến năm 2045” với mục tiêu đưa nhanh những tiến bộ công nghệ sinh học vào cải thiện di truyền và nâng cao chất lượng giống.
Chạm ngõ tháng Chạp, khi nhịp sống những ngày cận Tết bắt đầu hối hả, các thức quà truyền thống lại trở thành tâm điểm gợi nhắc hồn quê. Trong đó, đòn bánh tét không chỉ dừng lại ở một món ăn ngon mà đã hóa thành biểu tượng của sự đủ đầy và gắn kết. Từ hình ảnh bình dị nơi góc chợ thường nhật, bánh tét những ngày cuối năm bỗng trở thành lời hẹn ước đoàn viên, để rồi hễ “thấy bánh tét là thấy Tết”.
Tại sao dân sành ăn lại mê mẩn những loài "quái ngư" dưới sông Đà? Bài viết hé lộ câu chuyện quái ngư và quy tắc "người vào, ma ra" trong ẩm thực xứ Mường.
Từ ngày hệ thống cống Cái Lớn - Cái Bé và tuyến giao thông đê bao nối từ Quốc lộ 61 đến Quốc lộ 63 của tỉnh An Giang hoàn thành, một phần của xã An Biên từng chỉ có vườn tạp bỏ hoang, dừa nước mọc thành biền dài của xã An Biên như khoác lên chiếc áo mới. Người dân không chỉ thuận lợi sản xuất, nuôi trồng thủy sản, mà còn mở quán xá, buôn bán, tạo sinh kế ổn định.
Mùa hè, khi nắng vàng trải đều khắp những khu vườn, cũng là lúc miền Tây Nam Bộ khoác lên mình chiếc áo mới, ngào ngạt hương thơm của trái chín mọng, tất cả hòa quyện tạo nên “bản giao hưởng” đánh thức mọi giác quan và mang đến niềm vui trọn vẹn cho cả người nông dân và thực khách...
Miền Tây Nam Bộ nổi tiếng là vùng đất trù phú với hệ thống sông ngòi chằng chịt, những cánh đồng lúa bát ngát, là nơi sản sinh nhiều món ăn dân dã. Điển hình như món cá lóc nướng trui, đã gắn liền với đời sống và văn hóa người dân vùng sông nước.