Kết quả tìm kiếm cho "xóm chài"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 283
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Tháng ba hàng năm không chỉ là dịp kỷ niệm Ngày thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (26/3), mà còn là thời điểm để tuổi trẻ cả nước hướng về biên giới thông qua chương trình “Tháng ba biên giới”. Đây là hoạt động ý nghĩa nhằm phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện của đoàn viên, thanh niên trong việc chung tay xây dựng và bảo vệ biên cương của Tổ quốc.
Biên giới Tây Nam yên bình với những cánh đồng xanh, dòng sông hiền hòa và đời sống người dân ngày càng khởi sắc. Nhịp sống nơi đây đổi thay từng ngày, mang đến diện mạo mới cho vùng đất đầu nguồn.
Với phương châm “Nhà nước và Nhân dân cùng làm”, nhiều cây cầu nông thôn ở 2 xã Vĩnh Hanh và An Châu được Nhân dân xây dựng kiên cố, thỏa niềm mong mỏi của người dân.
Khi vầng trăng non báo hiệu tháng Ramadan xuất hiện, không khí tại các làng Chăm Hồi giáo Islam đặc biệt hơn. Tháng chay thiêng liêng này cũng là dịp để cộng đồng người Chăm Islam thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết, sẻ chia và tình nghĩa xóm làng. Điển hình như những câu chuyện nhỏ mà chúng tôi gom góp được tại làng Chăm Đa Phước, ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu.
Ngắm nhìn dòng kênh Vĩnh Tế, chúng ta không chỉ thấy một công trình thủy lợi vững chãi mà còn thấy cả một dòng lịch sử, một mạch nguồn văn hóa thấm đẫm hơi thở của quá khứ, hiện tại và cả tương lai…
Ngoài 80 tuổi nhưng ông Võ Văn Năm (tên thường gọi Năm Lẹ), ngụ xã biên giới Khánh Bình vẫn miệt mài với hoạt động xã hội, từ thiện. Suốt hơn 37 năm qua, ông góp sức cho cộng đồng bằng nhiều việc làm thiết thực, mang lại lợi ích cho người dân địa phương.
Tháng Ramadan của cộng đồng Hồi giáo Chăm Islam An Giang không chỉ là thực hành tôn giáo mà còn là dịp để khẳng định sự gắn bó mật thiết giữa đức tin và lòng yêu nước.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Nghe tôi gọi í ới, ông Đỗ Văn Nhẫn (Sáu Nhẫn), ngụ khóm Đông Hưng, phường Thới Sơn thuần thục chèo xuồng nhỏ qua đoạn kênh Vĩnh Tế. Chừng chục nhịp khua, vượt 50m kênh, xuồng cập sát chân tôi. Với tôi, đây là lần thứ 2 qua lại đoạn kênh, còn với ông là gần như trọn vẹn một đời.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.