Tôi gặp nghệ sĩ nhiếp ảnh Huỳnh Võ khi bà cùng nhiều nhiếp ảnh gia chụp ảnh hải âu tranh mồi ở cửa sông Kiên. Mái tóc bạc dần, nhưng ánh mắt bà vẫn sáng. Với kinh nghiệm của mình, mỗi cú đớp, tranh mồi hay những pha lao nhanh vun vút trên không của những chú hải âu đều khó thoát khỏi khung hình của bà. Bà Huỳnh nói: “Làm nghề này phải kiên nhẫn. Nhiều khi đứng cả buổi chỉ để chụp một tấm ảnh. Nhưng khi bấm máy đúng lúc, thấy mọi thứ như mình mong muốn, cảm giác hạnh phúc lắm”.
.JPG)
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Huỳnh Võ chụp ảnh nhạn ở cửa sông Kiên, phường Rạch Giá. Ảnh: THỦY TIÊN
Bà Huỳnh đến với nhiếp ảnh là một cơ duyên muộn màng. Ngày còn trẻ, bà bận rộn với công việc và gia đình. Về sau khi mọi việc ổn hơn, bà mới có thời gian cho riêng mình. Một lần tình cờ cầm máy ảnh chụp những người có hoàn cảnh khó khăn nhận quà hỗ trợ, bà như tìm thấy “một thế giới khác”. Bà tự học, tự mày mò và học những người đi trước. Cứ thế, những bức ảnh giản dị từ phong cảnh quê hương đến cuộc sống đời thường, nơi có những con người lao động xuất hiện ngày càng nhiều trong khung hình của bà.
Càng đi, càng chụp ảnh, bà Huỳnh càng say mê, kết quả sau những lần sáng tác, bà cũng có giải thưởng nhiếp ảnh đầu tay cấp tỉnh, dù chưa cao nhưng với bà là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. “Tôi còn nhớ giải thưởng đầu tay là khuyến khích cách đây hơn 20 năm. Tác phẩm ghi lại khoảnh khắc những bệnh nhân nghèo vui mừng nhận quà hỗ trợ từ nhà hảo tâm. Giải thưởng này giúp tôi tin rằng mình cũng có chút xíu kỹ năng nhiếp ảnh và là động lực để tôi sống với đam mê đến nay”, bà Huỳnh nói.
Sau đó, bà Huỳnh tham gia vào Chi hội Nhiếp ảnh tỉnh. Lúc này, bà có nhiều cơ hội đi xa để sáng tác. “Cực thì có cực, nhưng vui. Đi nhiều mới thấy đất nước mình đẹp lắm. Mỗi vùng đất là một câu chuyện, một nét riêng. Nhiệm vụ của tôi là kể lại bằng hình ảnh”, bà Huỳnh chia sẻ.
Điều khiến nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ Thị Huỳnh được giới nhiếp ảnh đánh giá cao là hành trình không dừng lại ở đam mê cá nhân mà những bức ảnh chân thật, giàu cảm xúc đoạt nhiều giải thưởng. Các tước hiệu E.VAPA (Nghệ sĩ nhiếp ảnh xuất sắc do Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam phong tặng) và E.FIAP/s (Nghệ sĩ nhiếp ảnh xuất sắc cấp bạc do Liên đoàn nhiếp ảnh nghệ thuật quốc tế phong tặng) là sự ghi nhận xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng của nữ nhiếp ảnh gia này. “Đạt giải thưởng là niềm vui, nhưng không phải là tất cả. Điều quan trọng nhất là tôi còn cảm xúc để chụp, còn thấy rung động trước cái đẹp”, bà Huỳnh nói.
Có dịp cùng bà chụp ảnh sự kiện thể thao, bất chợt trời mưa, nhiều tay máy vội vàng tìm chỗ trú, riêng bà vẫn đứng dưới mưa, che máy ảnh cẩn thận và tiếp tục sáng tác: “Mưa cũng có cái đẹp của mưa. Nếu mình bỏ qua thì tiếc lắm”, bà Huỳnh nói. Nhìn bà giữa cơn mưa, tôi chợt hiểu, nhiếp ảnh với bà không còn là một sở thích mà là một phần của cuộc sống. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, giữ cho bà luôn trẻ trung, luôn háo hức, yêu đời trước mỗi ngày mới.
Chia tay nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ Thị Huỳnh cũng là lúc đàn chim hải âu đã no nê với mớ cá đồng mà các nghệ sĩ nhiếp ảnh dùng làm mồi dẫn dụ chúng để chụp ảnh. Bà Huỳnh cũng ra về, trên vai là chiếc ba lô nặng trịch máy ảnh, ống kính và cả những tác phẩm mà bà chưa kịp đặt tên.
THỦY TIÊN