Bản hòa tấu của tình thân và đam mê

22/03/2026 - 08:08

 - Tôi đã có một buổi chiều thật nhẹ nhàng cùng tiếng kèn saxophone trầm ấm của ông Lê Văn Quyền (sinh năm 1979) hòa quyện cùng tiếng đàn violin của bé Lê Tịnh Tâm (sinh năm 2016, ngụ phường Rạch Giá, tỉnh An Giang). Nhưng đằng sau những âm thanh vui tươi ấy là cả một quá trình luyện tập đầy gian khổ của cả hai cha con.

Hành trình của người đi trước

Con đường theo đuổi nghệ thuật của ông Lê Văn Quyền bắt đầu từ rất nhiều chữ “không”: Không thuộc gia đình “nghệ sĩ nòi”, không được đào tạo bài bản qua trường lớp, không có thầy kèm cặp từ thuở ban sơ… Điều duy nhất ông có là niềm đam mê vô bờ bến đối với nghệ thuật.

Vì thế, lúc 15 tuổi, ông tham gia cùng đoàn thanh niên địa phương phục vụ tuyên truyền văn hóa - văn nghệ. Năm 18 tuổi, ông nhập ngũ và tiếp tục phục vụ văn nghệ trong đơn vị. Năm 23 tuổi, ông tham gia Nhà Văn hóa tỉnh, bắt đầu hành trình biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp đến nay.

“Thời trước, mạng Internet chưa phổ biến, tôi tự mày mò học trên chính nhạc cụ, học qua sách báo, dần dần sử dụng được nhiều loại: Guitar, Organ… Sau đó, tôi dừng lại ở saxophone, cảm nhận làn hơi thổi ra rất gần gũi, có thể thay thế lời ca tiếng hát, tâm trạng bản thân muốn chuyển tải. Vì vậy, tôi gắn bó với loại kèn này lâu nhất, thường xuyên nhất”, ông Quyền chia sẻ.

Ông Quyền cùng cây kèn saxophone "thương hiệu".

Ông chỉ mất 1 tháng tìm hiểu, điều khiển để kèn phát ra bài nhạc hoàn chỉnh theo ý mình. Nhưng ông phải mất hàng chục năm để tiếng kèn ngày càng hoàn thiện, gần như luyện mỗi ngày, không dám ngơi nghỉ. Đồng thời, ông phải tìm nhiều cách để xóa tan mặc định “thổi kèn đám”, đưa nhạc cụ này trở về đúng vị trí vinh quang vốn có. Cũng từ sự nỗ lực ấy, thương hiệu “Lê Quyền saxophone” được nhiều người trong giới văn nghệ sĩ và công chúng địa phương biết đến nhiều hơn.

Niềm đam mê nghệ thuật của ông chưa thể truyền cho người con trai đầu. Cháu có năng khiếu, nhưng lại thiếu lửa theo nghề. Vì vậy, khi biết đứa con út là con gái, vợ chồng ông đặt hết kỳ vọng vào một mầm non sắp chào đời.

“Tôi quyết định sẽ truyền dạy violin cho con gái. Loại nhạc cụ này rất khó luyện tập, nhưng một khi luyện thành công thì sẽ có chỗ đứng riêng trong lĩnh vực âm nhạc. Tôi lại bắt đầu mày mò từ những bước cơ bản, “tầm sư học đạo”, quyết tâm thuần thục đàn violin trong 4 năm, tranh thủ lúc con gái đang lớn dần. Tuy nhiên, violin rất khó chinh phục, nhiều lúc tôi muốn bỏ cuộc. Lúc đó, nghĩ đến lời động viên của vợ, nghĩ đến tương lai của con, tôi lại cầm đàn lên…”, ông Quyền nhớ lại.

Hành trình của mầm non

Từ lúc bé xíu, đi chưa vững thì Lê Tịnh Tâm đã nghe tiếng đàn, tiếng kèn của cha mỗi ngày, đã biết nhún nhảy theo điệu nhạc. Đến khi tròn 4 tuổi, bé chính thức được cha truyền dạy violin. Chỉ là, trong năm đầu tiên, tiếng đàn của bé được cha mẹ nhận xét “thấy ghê như tiếng mèo ho”, ò è khó nghe vô cùng.

Ông Quyền và bé Tâm tập luyện hàng ngày cùng nhau.

Lần này, tới lượt bé Tâm muốn bỏ cuộc. “Con dùng sức hay kỹ thuật như lời cha dạy, nhưng vẫn không ra tiếng đàn mong muốn, cứ nghĩ mình không đủ khả năng theo học. Thấy cha thất vọng, con ráng tập luyện nhiều hơn. Sau 2 năm, mọi thứ dần ổn, lúc đó con bắt đầu tự tin, bắt nhịp với từng nốt nhạc. Hiện giờ, con đã thuộc hơn 100 bản nhạc đủ thể loại”, Tâm bày tỏ.

Năm lên 6, tài năng của bé Tâm bắt đầu nở rộ, nhưng vợ chồng ông Quyền vẫn hướng dẫn con rèn luyện tích cực hàng ngày, đồng thời dồn sức học tập ở Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt. Cho đến tháng 6/2025, cơ duyên đến, Tâm được chọn tham gia Hội diễn Nghệ thuật quần chúng ca khúc cách mạng toàn quốc do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức. Vượt ngoài mong đợi của gia đình, Lê Tịnh Tâm xuất sắc nhận giấy khen “Nhạc công triển vọng Đoàn Nghệ thuật quần chúng tỉnh An Giang”.

Hình ảnh hai cha con cùng song tấu xuất hiện liên tục ở các sân khấu lớn nhỏ.

“Thừa thắng xông lên”, tháng 11/2025, ông Quyền và Tâm đoạt giải A Liên hoan Nghệ thuật quần chúng khu dân cư toàn quốc (do Bộ văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức), với tiết mục song tấu saxophone - violin “Hello Việt Nam - Một vòng Việt Nam”. Kể từ đó, hai cha con “đắt show” trong mọi hoạt động văn hóa của tỉnh, địa phương và doanh nghiệp tổ chức. “Tôi muốn con được trải nghiệm sân khấu lớn nhỏ, tích lũy cho hành trình nghệ thuật về sau, chứ không đặt nặng chuyện kiếm thu nhập. Cháu vẫn dành thời gian học tập ở trường đầy đủ, tham gia mọi hoạt động phong trào do thầy cô phát động”, ông Quyền khẳng định.

Bộ sưu tập "khủng" giấy khen thành tích học tập, phong trào của Tâm.

Ngày 17/3/2026, ông Quyền và bé Tâm được mời tham dự biểu diễn tại Lễ trao học bổng cho sinh viên vượt khó do Hội Hữu nghị Việt Nam - Đức tỉnh An Giang tổ chức. Trải qua nhiều chương trình quy mô khác nhau, Tâm học được phong cách biểu diễn rất chuyên nghiệp, nhưng vẫn phù hợp độ tuổi. Ngoài giờ học ở trường, Tâm còn theo học trực tuyến, bổ sung kiến thức chuyên ngành, dần chạm vào ước mơ tham gia nhạc viện.

Mỗi ngày, trong căn nhà nhỏ lại vang lên những giai điệu quen thuộc - nơi không chỉ có âm nhạc, mà còn chan chứa tình yêu thương, sự kiên trì và niềm tin vào tương lai. Hành trình của hai cha con không đơn thuần là câu chuyện về tài năng, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của đam mê được nuôi dưỡng đúng cách. Trước khi chia tay, bé Tịnh Tâm nói với tôi bằng ánh mắt lấp lánh: “Dù có mệt đến đâu, con vẫn rất hạnh phúc khi được chơi đàn và biểu diễn cho mọi người nghe”. Có lẽ, chính niềm hạnh phúc giản dị ấy sẽ là nguồn năng lượng bền bỉ, đưa em đi xa hơn trên con đường âm nhạc phía trước.

GIA KHÁNH