|

|
|
Minh họa: Xuân Đức
|
Chợ Tết vùng ven, trong tâm tưởng của lãng khách tha hương, hiện ra như bức tranh thủy mặc được vẽ bằng mực tàu và mưa bụi. Khi bóng tối còn đặc quánh trên những cánh đồng xâm xấp nước, phiên chợ đã rục rịch chuyển mình. Đó là một thứ không gian đầy ắp âm thanh và hơi thở: tiếng bước chân vội vã trên đường đất nồm ẩm, tiếng rao hàng thưa thớt tan vào sương mờ, và tiếng lạch cạch của những chiếc xe đạp thồ chở cả mùa xuân trên gác-ba-ga.
Điểm nhấn của phiên chợ quê chính là sắc xanh của lá dong - một màu xanh trầm mặc, mang theo cả linh hồn của đất đai phù sa bồi đắp qua bao mùa lũ. Những xấp lá được xếp chồng lên nhau, kề bên là những bó lạt giang trắng muốt như sợi chỉ vô hình kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Người vùng đồng bằng đi chợ Tết không chỉ để mua sắm, họ đi để “tắm” mình trong cái không khí cộng đồng đậm đặc bản sắc. Người ta trao cho nhau cái nhìn hiền hậu qua làn khói thuốc lào bay vương vít, hỏi thăm nhau về độ ngọt của lứa cam, đàn gà thiến chuẩn bị cho mâm cỗ Tất niên.
Tôi yêu cái sự tương phản đầy thi vị của chợ Tết miền Bắc: giữa nền trời xám đục, lạnh lẽo là những cành đào bích thắm đỏ, nụ hoa chúm chím ngậm đầy hạt mưa phùn như rây bột - thứ đặc sản ẩm ướt nhưng đầy tình tứ. Mùi của chợ Tết cũng thật riêng biệt, một mùi hương mang tính “định danh” cho ký ức. Đó là sự pha trộn giữa mùi nồng của vôi mới quét trên gốc cây, mùi hăng hắc của bùn non ven sông, và thanh khiết nhất là mùi lá mùi già, thứ hương liệu dịu dàng dùng để tẩy trần, gột rửa những phong trần của một năm dài vất vả.
Thời gian như một dòng sông chảy xiết, cuốn phai đi những lụp xụp của dãy hàng xén cũ, thay bằng những siêu thị lấp lánh ánh đèn. Thế nhưng, giữa sự đủ đầy và hào nhoáng của hiện tại, lòng người vẫn thường đau đáu hướng về dáng mẹ liêu xiêu trong chiếc áo bông sờn vai năm ấy. Giữa đôi quang gánh của mẹ là cả một bầu trời thơ dại: vài phong chè kho, gói kẹo lạc, và xấp tranh Đông Hồ rực rỡ sắc màu của niềm tin và hy vọng.
Chợ Tết vùng ven sông Hồng, vì thế, không chỉ đơn thuần là nơi giao thương. Nó là một bảo tàng của cảm xúc, nơi lưu giữ những giá trị cốt lõi nhất của hồn quê đất Việt. Dẫu cho đôi chân có đi xa vạn dặm, chỉ cần một làn gió bấc se sắt thoảng qua, ta lại thấy mình như đứa trẻ năm nào, lặng lẽ bước theo sau vạt áo của mẹ, đi tìm lại mùa xuân giữa phiên chợ quê nghèo mà đầy ắp nghĩa tình.
Theo Baotuyenquang.com.vn