Kết quả tìm kiếm cho "“Chợ quê - Ký ức tuổi thơ”"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 502
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Không chỉ là một hoạt động giải trí ngoài trời, các điểm thả diều những ngày này trở nên nhộn nhịp, thu hút đông người. Hàng ngàn cánh diều đủ sắc màu tạo nên không gian sinh hoạt cộng đồng sôi động, gắn kết nhịp sống hiện đại với nét đẹp dân gian.
Hình ảnh đám trẻ xúm xít làm diều mọi nơi mọi lúc từng là ký ức quen thuộc của thế hệ 8X, 9X trở về trước. Bây giờ, diều được sản xuất hàng loạt, đủ mẫu mã, màu sắc, đẩy lùi con diều truyền thống vào dĩ vãng. Nhưng thi thoảng, một con diều mỏng manh “hồi xưa” vẫn được tái hiện trong góc nhà nào đó.
Những lúc đường xa mệt nhọc, tôi thường trở về với một góc ký ức rất đặc trưng của phố phường Long Xuyên, nơi có những nồi cháo đậu, cháo dứa “gây thương nhớ”. Món ăn giản dị này khó tìm thấy ở xứ khác, nhưng lại được bán sáng đêm ở Long Xuyên.
Châu Đốc đang đổi thay từng ngày. Nhưng những con đường cũ, những mái nhà xưa, ký ức đô thị vẫn còn hiện hữu. Đó là nơi lưu giữ nhịp sống, con người và hồn phố qua nhiều thế hệ.
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Với những người trẻ yêu văn chương, con chữ không chỉ là cách bộc bạch cảm xúc mà còn là hành trình tìm thấy chính mình. Tại An Giang, Câu lạc bộ văn học trẻ đã và đang trở thành điểm hẹn của những tâm hồn yêu chữ, nơi các cây bút trẻ được gặp gỡ, sẻ chia và từng bước nuôi dưỡng giấc mơ viết lách.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Trong không gian kỷ luật, nghiêm trang của doanh trại quân đội, những khu vườn rau xanh mướt chính là nét chấm phá dịu dàng, mang đến cảm giác gần gũi, đời thường, ấm áp.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.