Tình cờ lướt mạng, anh Trần Quang Phái (sống ở Bắc Ninh) nhìn thấy hình ảnh bố đẻ được người quen chia sẻ lại. Những khoảnh khắc cũ gợi nhớ nhiều ký ức đẹp khiến cả gia đình xúc động.
Bố anh là ông Trần Thành Phố (quê gốc Thái Bình cũ, nay là Hưng Yên) - người từng sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, nặng hơn 110kg - nổi tiếng ở Việt Nam.
Ông Phố từng xuất hiện trên chương trình truyền hình giới thiệu về những kỷ lục tại Việt Nam. Đến nay, nhiều người chưa biết, ông đã qua đời đầu năm 2010, thọ 64 tuổi.
"Cả nhà vui vì mọi người vẫn nhớ đến bố. Tuy nhiên, thông tin về cuộc đời và quê quán bị sai lệch khiến gia đình không hài lòng", anh Phái nói với phóng viên.
Chiều cao tăng trưởng đột biến
Sinh ra trong gia đình có 8 anh chị em tại Vũ Thư (Thái Bình cũ, nay thuộc Hưng Yên), thuở nhỏ ông Phố có thể trạng bình thường như bạn bè cùng trang lứa. Năm 18 tuổi, ông cao khoảng 1,64m, vóc dáng hơi gầy.
Sau một thời gian theo học ngành luật, ông lên đường nhập ngũ. Năm 1970, sau lần bị thương nặng, chàng trai được chuyển về điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai. Trải qua 2 năm hôn mê sâu, ông bất ngờ tỉnh lại khiến gia đình vỡ oà cảm xúc.
“Sau khi bị thương, chiều cao của bố bắt đầu tăng nhanh bất thường. Trong bệnh án, bác sĩ xác định nguyên nhân là do bệnh lý ở tuyến yên - cơ quan nội tiết sản sinh hormone tăng trưởng”, anh Phái cho biết.
Kết thúc thời gian điều trị, ông Phố được chuyển về Trung tâm điều dưỡng Thương binh Lạng Giang (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh) sinh sống. Nhờ mai mối, ông quen một người con gái quê Nam Định rồi nên duyên vợ chồng.
Ông Phố và vợ chụp ảnh trong ngày cưới con (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Sau ngày kết hôn, vợ chồng sinh được hai con, trong đó anh Phái là con cả. Do điều kiện công tác, hai người sống xa nhau, ông ở trung tâm điều dưỡng tại Bắc Giang (cũ), còn vợ công tác ở quê nhà.
Biến cố ập đến khi người vợ đầu qua đời năm 1979, để lại hai đứa con thơ dại. Một mình ông Phố vừa làm cha vừa làm mẹ, gồng gánh nuôi con trong cảnh nheo nhóc.
"Sau khi mẹ mất, tôi chuyển lên Bắc Giang (cũ) sống cùng bố. Thời điểm đó, cuộc sống thiếu thốn trăm bề. Một tay bố lo từ bữa ăn đến giấc ngủ, đi đâu cũng chở con theo trên chiếc xe đạp cà tàng... ", anh Phái nhớ lại.
Hai năm sau, ông đi bước nữa với nữ hộ lý làm việc tại trung tâm điều dưỡng. Chiều cao chênh lệch của hai vợ chồng gây xôn xao. Mỗi lần đi cạnh nhau, đầu người vợ chưa tới ngực của chồng, nhiều người thường nói đùa cặp đôi "đũa lệch".

Bức ảnh anh Phái chụp ảnh cùng với bố trước khi sang Hàn Quốc làm việc (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Vượt qua sự khác biệt, người vợ thứ hai đồng hành, chăm sóc ông Phố chu đáo cho đến những ngày cuối đời. Bà nhân hậu và bao dung, coi con riêng của chồng như chính con đẻ.
“Bà ở với anh em chúng tôi mấy chục năm nên tình cảm rất sâu nặng. Hiện, vợ chồng tôi phụng dưỡng mẹ kế như chính mẹ đẻ của mình, anh chia sẻ.
Sau hai lần kết hôn, ông Phố có 4 người con gồm 3 trai và 1 gái. Gánh nặng mưu sinh đè lên vai đôi vợ chồng với 6 miệng ăn, trong khi nguồn thu nhập chủ yếu dựa vào đồng lương eo hẹp.
Để trang trải cuộc sống, người đàn ông cao 2,28m bươn chải đủ nghề, từ buôn chuối xanh đến đan rổ, rá bằng tre rồi mổ lợn lấy thịt đem ra chợ bán.
"Bố tôi có nghị lực sống rất đáng học tập. Trong hoàn cảnh khó khăn, sức khoẻ không được tốt, ông vẫn chăm chỉ làm việc để lo cho các con ăn học đến nơi đến chốn", anh Phái bày tỏ.
Tính cách vui vẻ, đồ đạc cá nhân phải sản xuất riêng
Mang ngoại hình khác biệt, ông Phố chưa bao giờ cảm thấy tự ti. Ngược lại, ông luôn vui vẻ, hòa đồng và tạo tiếng cười cho mọi người xung quanh.
"Bố tôi rất hài hước, nói chuyện tếu táo, có trí nhớ rất tốt. Nhìn thấy bố lần đầu, trẻ con đều sợ sệt. Sau đó, chúng quý mến vì ông biết cách dỗ dành", anh Phái nhớ lại.
Sở hữu chiều cao hiếm có, đồ đạc ông dùng hàng ngày có nhiều khác biệt. Giường được đóng 6 chân với chiều dài 2,4m, cửa thiết kế cao 2,5m giúp người thương binh thuận tiện ra vào. Chiếc ghế sofa trong phòng lớn gấp đôi bình thường để phù hợp với cơ thể khổng lồ của ông. Toàn bộ quần áo, dép cao su được đặt theo kích cỡ riêng.
Lúc sinh thời, bố anh Phái từng nói đùa, ông chưa từng “giáp mặt” vợ, bởi chiều cao chênh lệch quá lớn giữa hai người. Mỗi khi trò chuyện, ông thường phải cúi xuống, còn người vợ lại ngước lên để nhìn rõ mặt chồng.

Ông Phố luôn sống vui vẻ, hoà đồng với mọi người (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Lúc sức khoẻ còn tốt, ông Phố ăn khoảng 5-6 bát cơm/bữa, thích các món đơn giản, không cần chế biến cầu kỳ.
"Nhờ chiều cao vượt trội, bố tôi không cần dùng thang để thay bóng đèn, đưa tay lên cao có thể hái mít, vải, nhãn... trên cây một cách dễ dàng", anh bày tỏ.
Từ năm 2000, dù sức khoẻ yếu hơn, gia đình vẫn nhìn thấy ở ông Phố nụ cười lạc quan, niềm tin vào cuộc sống.
Nhắc lại kỷ niệm về bố, người con trai cả không bao giờ quên khoảnh khắc bịn rịn chia tay trước khi sang Hàn Quốc làm việc năm 2007. Trong giây phút tiễn con, ông Phố không giấu được xúc động, rơi nước mắt và nói: "Con đi lần này, không biết bố còn được gặp lại nữa không".
Câu nói giản dị trở thành động lực để anh Phái nỗ lực làm ăn nơi xứ người, mong muốn sớm ổn định cuộc sống để có thể phụng dưỡng bố mẹ ở tuổi xế chiều. Năm 2009, biết tin bố lâm bệnh nặng, anh lập tức gác lại công việc, vội vã trở về.

Ông Phố mặc quần áo và đi dép được sản xuất riêng (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Trải qua thời gian dài điều trị bệnh lao phổi, ông Phố qua đời, hưởng thọ 64 tuổi. Trước khi mất, ông vẫn minh mẫn, dặn dò con trai chăm lo cho gia đình.
“Bố tôi thường xuyên căn dặn con cái "một điều nhịn là chín điều lành", sống độ lượng và vị tha. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn ghi nhớ, lấy đó làm phương châm sống", anh Phái nói.
Căn bệnh liên quan đến tuyến yên không di truyền, 4 người con của ông Phố đều có chiều cao bình thường, trung bình khoảng 1,7m. Hiện, các con đã yên bề gia thất, sống yêu thương và đùm bọc nhau.
Ở tuổi 50, mỗi lần nhớ về hình ảnh bố cao lênh khênh bước đi dưới hàng cây trong trung tâm điều dưỡng, anh Phái luôn cảm thấy tự hào. Trong mắt anh, ông Phố là "người bố tuyệt vời", để lại nhiều bài học về cách đối nhân xử thế cho con cháu noi theo.
Theo Báo Dân Trí