Kết quả tìm kiếm cho "Ký ức ở quê"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 919
Dưới chân những điểm cao 468, 685, 772, 800, 900... một thời khói lửa, nơi mỗi tấc đất đều mang trong mình những mảnh ký ức đau thương của cuộc chiến, có một ngôi làng nhỏ bình yên của người Dao, đang kiêu hãnh vươn mình, tràn đầy nhựa sống sau gần 40 năm bền bỉ vượt khó, vươn lên. Hoa đang nở nơi “lò vôi thế kỷ” năm nào.
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Không chỉ là một hoạt động giải trí ngoài trời, các điểm thả diều những ngày này trở nên nhộn nhịp, thu hút đông người. Hàng ngàn cánh diều đủ sắc màu tạo nên không gian sinh hoạt cộng đồng sôi động, gắn kết nhịp sống hiện đại với nét đẹp dân gian.
Quy Nhơn không ồn ào, không phô trương, đô thị biển này chọn cho mình một cách hiện diện rất khác trên bản đồ du lịch quốc tế. Đó là sự giản dị, trong lành và nhịp sống chậm rãi. Và có lẽ, chính điều đó lại đang trở thành “tấm hộ chiếu” đặc biệt để đô thị này từng bước vươn ra thế giới.
Hình ảnh đám trẻ xúm xít làm diều mọi nơi mọi lúc từng là ký ức quen thuộc của thế hệ 8X, 9X trở về trước. Bây giờ, diều được sản xuất hàng loạt, đủ mẫu mã, màu sắc, đẩy lùi con diều truyền thống vào dĩ vãng. Nhưng thi thoảng, một con diều mỏng manh “hồi xưa” vẫn được tái hiện trong góc nhà nào đó.
Giữa mùa nắng gay gắt, vườn dâu sinh thái Mê Linh Gia, gần cầu Kinh 5, ấp Thạnh Hòa, xã Thạnh Lộc (tỉnh An Giang) của anh Hứa Trường Giang trở thành điểm dừng chân mát lành, thu hút du khách tìm về với không gian xanh và trải nghiệm nông nghiệp thuận thiên.
Những lúc đường xa mệt nhọc, tôi thường trở về với một góc ký ức rất đặc trưng của phố phường Long Xuyên, nơi có những nồi cháo đậu, cháo dứa “gây thương nhớ”. Món ăn giản dị này khó tìm thấy ở xứ khác, nhưng lại được bán sáng đêm ở Long Xuyên.
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Bún Vân Cù là sản phẩm có tiêu chuẩn riêng, với cách làm truyền thống, không sử dụng phụ gia, mỗi mẻ bún gần như mang tính "tươi sống" tuyệt đối, không có chất bảo quản.
Với những người trẻ yêu văn chương, con chữ không chỉ là cách bộc bạch cảm xúc mà còn là hành trình tìm thấy chính mình. Tại An Giang, Câu lạc bộ văn học trẻ đã và đang trở thành điểm hẹn của những tâm hồn yêu chữ, nơi các cây bút trẻ được gặp gỡ, sẻ chia và từng bước nuôi dưỡng giấc mơ viết lách.