Kết quả tìm kiếm cho "Nghề buôn rơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 85
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Toàn tuyến biên giới An Giang có 3 cửa khẩu quốc tế (Vĩnh Xương, Tịnh Biên, Hà Tiên), 3 cửa khẩu chính và 1 cửa khẩu phụ, trong đó, Cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên giữ vai trò như “mạch nối” khi liên thông quốc lộ 91 (Việt Nam) với quốc lộ 2 (Campuchia) dẫn về thủ đô Phnom Penh (Campuchia).
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Tôi về quê khi trận lũ cuối mùa vừa rút, mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền Trung. Con đường làng còn vương đất cát, những lùm cây ngã rạp như vừa trải qua trận thở dài của đất trời.
Rạch Giá mùa bấc tiết trời se lạnh. Cánh chim nhạn chao nghiêng trên bầu trời. Ngoài khơi xa tàu đánh cá rẽ sóng bạc đầu hối hả mang hải sản tươi ngon về chợ.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông, miền Tây trở mình trong tiết trời se lạnh. Giữa mênh mông sông nước, làn khói bếp quê bảng lảng bay, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ “Lá trầu xanh”. Tiếng hát ấy gợi nhớ dáng hình người phụ nữ Nam Bộ, thủy chung, son sắt, chịu thương, chịu khó, làm nên hồn quê phương Nam.
Từ những mẻ bánh thất bại đến sản phẩm đạt chuẩn OCOP 3 sao, hành trình kinh doanh của bà Cái Thị Dính, ngụ ấp Bào Môn, xã An Biên là minh chứng sống động cho ý chí, sự khéo léo và đam mê của phụ nữ nông thôn.
“Đời nào vui bằng đời thương hồ. Xuống biển lên nguồn, gạo chợ nước sông…”. Câu hát nghe chừng lãng mạn một thời của khách thương hồ, nhưng nay đượm buồn bởi những đổi thay của dâu bể cuộc đời…
Bằng chiêu trò giải bùa làm ăn, một kẻ tự xưng là “Nổ” đã dựng lên màn kịch tinh vi, đánh vào niềm tin và sự nhẹ dạ của người dân để chiếm đoạt tiền. Khi sự thật bị vạch trần, gã thầy bùa rởm, phải trả giá bằng bản án tù nghiêm khắc.
Dưới chân ngọn núi Phnom Pi, ấp Phnom Pi, xã Tri Tôn từng có làng nghề làm gốm trên 100 năm tuổi của đồng bào Khmer. Theo thời gian, làng nghề này cũng dần mai một nhưng vẫn có những người gắn bó với nghề truyền thống, như lưu giữ tình đất, tình người.
Hơn 30 năm trước, xóm lò đất Đầu Doi, xã Hòn Đất từng tấp nập ghe thương lái. Giờ nơi đây không còn sầm uất như xưa, nhưng trong cái lặng lẽ ấy, người thợ Lâm Bảo Sơn vẫn miệt mài giữ lửa cho lò đất, như cách anh gìn giữ một phần hồn cốt cha ông.