Kết quả tìm kiếm cho "Những buổi chiều trong ký ức"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 413
Giữa mênh mông biển trời phía Nam Tổ quốc, Côn Đảo lưu giữ ký ức hào hùng của dân tộc, đồng thời mở ra hành trình khám phá thiên nhiên nguyên sơ và nhịp sống xanh, bình yên. Mỗi bước chân trên đảo là một lần chạm vào lịch sử, rồi lặng lẽ tìm thấy sự thư thái giữa biển cả và rừng xanh.
Chứng kiến mẹ quanh năm làm lụng để nuôi 4 chị em ăn học, Ninh Thúy Hoa luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn. Nỗ lực ấy đã giúp nữ sinh tốt nghiệp thủ khoa với điểm tổng kết gần tuyệt đối 3,99/4,0.
Sau những năm tháng chiến đấu trên đất bạn Campuchia, mang trên mình thương tật 56%, cựu chiến binh Đỗ Văn Chức, ngụ xã An Biên (tỉnh An Giang) vẫn bền bỉ đi qua khó khăn, trở thành người tiên phong chuyển đổi mô hình tôm - lúa, tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng nghị lực của người lính.
Giữa những quán cà phê hiện đại xuất hiện ngày càng nhiều, quán cà phê vợt Hai Ngầu của bà Hồ Thị Hạnh (73 tuổi) ở phường Long Xuyên vẫn giữ cách pha thủ công truyền thống, níu chân nhiều thế hệ khách hàng bằng hương vị đặc trưng.
Khoảng sân đất ngày nào giờ đã trở thành một khu vui chơi khang trang. Những đứa trẻ từng lớn lên ở đó đã trưởng thành, còn tiếng cười tuổi thơ tiếp tục vang lên theo một cách khác.
Những câu chuyện về sự hy sinh, cống hiến của các thế hệ đi trước luôn được nhắc nhớ bằng lòng biết ơn sâu sắc. Trên hành trình tri ân ấy, những chính sách chăm lo cho người có công cùng đạo lý uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa vẫn đang được An Giang tiếp nối bằng những việc làm thiết thực, nghĩa tình hôm nay.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Ở tuổi 74, cựu chiến binh Lê Minh Thu, ngụ xã An Biên vẫn nhớ như in những trận đánh đã từng tham gia. Những vết thương chiến tranh khiến đôi chân không còn vững, nhưng ký ức về đồng đội, về những năm tháng chiến đấu vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Hơn 40 năm qua, trong căn bếp nhỏ ở xã Ô Lâm (tỉnh An Giang), bà Neáng Phương vẫn miệt mài đan từng chiếc bánh Kà tum bằng lá thốt nốt. Với bà, đó không đơn thuần là một nghề mưu sinh, mà còn là cách gìn giữ hương vị truyền thống và bản sắc văn hóa của đồng bào Khmer vùng Bảy Núi.
Mỗi ngày của công an xã là chuỗi công việc từ tiếp dân, giải quyết mâu thuẫn, xử lý tin báo đến tuần tra đêm. Đằng sau những nhiệm vụ ấy là sự tận tụy góp phần giữ gìn bình yên ngay từ cơ sở.