Kết quả tìm kiếm cho "bên xóm rẫy"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 129
Cơn bấc vi vu, những người chăn vịt ngồi khúm rúm trên bờ đê cao trông về cánh đồng. Quanh năm, họ loay hoay với nghề nuôi vịt chạy đồng, phiêu bạt khắp nơi như cánh chim trời không mỏi.
Ngày 16/11, Công an xã Kiên Lương cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Đặng Thành Duy (sinh năm 1981, trú tại Tổ 1, ấp Rẫy Mới, xã Kiên Lương, tỉnh An Giang), để điều tra về hành vi “Cố ý gây thương tích”.
Ngày mưa bão sụt sùi, từ Rạch Giá về cánh đồng phèn ở ấp Vĩnh An, xã Vĩnh Gia rất vất vả. Men theo con đường Vàm Rầy, qua nhiều cây cầu nông thôn, chúng tôi đến được cánh đồng lúa mùa nổi.
Giữa núi non hùng vĩ xen những rẫy cà-phê xanh mướt ở xã Măng Đen (tỉnh Quảng Ngãi), làng Kon Chênh hiện lên như một nét chấm phá mộc mạc. Không chỉ là chốn dừng chân cho những người yêu thiên nhiên, yêu hương vị cà-phê nức tiếng, Kon Chênh còn là hành trình trở về với văn hóa bản địa đặc sắc của đồng bào Mơ Nâm.
Buổi sáng ở ấp An Lạc, xã Bình An (tỉnh An Giang) rộn rã tiếng ghe cập bến, tiếng trẻ đến trường trên những tuyến đường bê tông, xe chở nông sản qua cầu mới. Phía sau nhịp sống đổi thay ấy là đóng góp bền bỉ của ông Huỳnh Vinh Võ - người có uy tín của ấp.
Búng Bình Thiên - hồ nước trời nằm trên địa phận 2 xã Khánh Bình và Nhơn Hội là một trong những vùng nước ngọt lớn nhất miền Tây Nam Bộ. Mặt hồ xanh biếc quanh năm soi bóng làng Chăm, làng Kinh bình yên bên bờ. Ở nơi con nước và con người cùng thở, những ngư dân, cán bộ và nghệ nhân vẫn lặng lẽ gìn giữ hồ nước trời như giữ một phần linh hồn vùng biên giới.
Vào mỗi độ trăng rằm tháng tám, ký ức tuổi thơ ở miền quê biên viễn trong tôi lại ùa về, được trở về những mùa Trung thu xưa, có niềm vui giản dị gắn với gia đình và xóm làng.
Sáng 1.9, Hạnh và cô bạn thân tên Linh khăn gói quả mướp dắt díu nhau từ trong làng ra bến xe buýt ở ngoài phố, đứng chờ để bắt xe ra thủ đô Hà Nội tham dự lễ kỷ niệm 80 năm Quốc khánh.
Mờ sáng, những chiếc xuồng cui rẽ nước ào ạt trên đồng rộn ràng mang cá về bán tại xóm quê. Mùa này nước đã lên đồng mạnh, bà con vùng nông thôn vui mừng khấp khởi nhờ con cá, con cua mùa lũ.
Địa danh Tắc Cậu (nay thuộc xã Bình An, tỉnh An Giang) từng được tác giả Linh Châu nhắc đến trong bài vọng cổ “Hoa tím bằng lăng” cực kỳ mùi mẫn vào những năm 70 của thế kỷ trước. Sau ngần ấy năm, Tắc Cậu vẫn vậy, vẫn yên bình, lãng mạn giữa dòng Cái Lớn và Cái Bé, dưới những tán dừa, hàng cau và liếp khóm xanh rờn…
Hơn 30 năm trước, xóm lò đất Đầu Doi, xã Hòn Đất từng tấp nập ghe thương lái. Giờ nơi đây không còn sầm uất như xưa, nhưng trong cái lặng lẽ ấy, người thợ Lâm Bảo Sơn vẫn miệt mài giữ lửa cho lò đất, như cách anh gìn giữ một phần hồn cốt cha ông.
Tôi gọi dì bởi dì cũng trạc tuổi mẹ tôi. Qua hai lần gặp - một lần ở bệnh viện khi dì chăm chồng bệnh, một lần tại căn nhà ở phường Rạch Giá, bằng giọng miền Tây chân chất, mộc mạc, dì kể chuyện có đầu có đuôi, có tình tiết đủ để tôi hiểu về cuộc đời một người đàn bà Nam bộ mang cái tên giản dị: Hai Hoa.