Kết quả tìm kiếm cho "bếp quê"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 789
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Chỉ còn hơn 10 ngày nữa là đến Tết cổ truyền của dân tộc, những ngày này không khí mùa xuân tràn về khắp nơi từ thành thị đến thôn quê. Ở vùng nông thôn, nông dân cũng vừa xong mùa vụ.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.
Những lời mời gọi “việc nhẹ, lương cao”, thu nhập “ngàn đô” đang trở thành chiếc bẫy nguy hiểm, đẩy nhiều người lao động vào các đường dây lừa đảo xuyên biên giới. Không chỉ mất tự do, bị đánh đập, cưỡng ép lao động, nhiều nạn nhân còn mang theo những khoản nợ và ám ảnh tinh thần khi trở về nước.
Người xưa thường nói “nước chảy đá mòn” nhưng tại những mạch nguồn dưới cánh rừng già thôn Xít Xa, xã Bạch Xa dòng nước lại cần mẫn làm công việc của một người thợ điêu khắc để tạo ra một loại đá rất hữu dụng. Giới thợ rèn thường rỉ tai nhau về những viên cuội xám nằm im lìm dưới dòng suối thuộc địa bàn thôn Xít Xa, vẻ ngoài chẳng chút bóng bẩy nhưng lại góp phần làm sắc ngọt những lưỡi dao của người đi rừng bao đời nay.
Mùa xuân về trên vùng đất từng đi qua mưa bom, lửa đạn. Trên những cánh đồng in dấu chân người lính năm xưa, hôm nay là nhịp cày, là tiếng cười rộn rã của nông dân tất bật vào vụ. Giữa sắc xuân bình yên, ký ức chiến tranh không lùi xa mà lặng lẽ hòa vào đời sống, làm nên chiều sâu của một vùng đất anh hùng đang vươn mình đi tới.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Bánh "bảy lửa" là tên gọi dân dã của bánh khô mè truyền thống ở thôn Quang Châu (P. Hòa Xuân, TP. Đà Nẵng). Những ngày cận tết, người thợ làng lại nổi lửa, làm ra thứ bánh mộc mạc gắn liền với ký ức tết quê qua nhiều thế hệ.
Cứ vào độ tháng chạp, làng Tân Thọ (xã Thu Bồn, TP. Đà Nẵng) lại rộn ràng với mùi nếp rang, mùi tro rơm và tiếng lách tách của bánh nổ chín đều trên khuôn. Tết ở Tân Thọ đến từ những căn bếp nhỏ đỏ lửa suốt ngày đêm với những người thợ bánh lặng lẽ giữ nghề xưa.
Trải qua bao thăng trầm của thời gian, bánh tổ vẫn giữ nguyên vị trí đặc biệt trong đời sống văn hóa tinh thần của người xứ Quảng. Bánh tổ mộc mạc nhưng gói ghém trong đó cả ký ức làng quê, truyền thống gia đình và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.