Mưu sinh khi phố lên đèn

18/03/2026 - 05:00

 - Khi phố đêm Hà Tiên sáng đèn, nhiều người lao động nghèo bắt đầu mưu sinh. Từ người chạy xe lôi đến bán vé số, quầy nhỏ ven chợ, họ len lỏi giữa dòng người để kiếm từng đồng thu nhập, duy trì cuộc sống gia đình.

Những vòng xe chở nhịp mưu sinh

Khoảng 17 giờ mỗi ngày, khi các quầy hàng tại chợ đêm Hà Tiên bắt đầu bày biện, ông Nguyễn Thanh Phương (75 tuổi), ngụ tổ 11, khu phố IV - Bình San, phường Hà Tiên lại chuẩn bị chiếc xe lôi quen thuộc để bắt đầu buổi tối làm việc. Dáng người chậm rãi theo năm tháng, nhưng ông vẫn kiên trì đạp xe qua các tuyến phố quanh chợ đêm và khu trung tâm phường.

Ông Phương là người hành nghề chạy xe lôi lâu năm nhất và cũng là người lớn tuổi nhất hiện vẫn còn mưu sinh với nghề. Chiếc xe lôi cũ kỹ đã gắn bó với ông suốt nhiều năm, trở thành phương tiện giúp ông trang trải cuộc sống gia đình. “Tôi chạy xe lôi từ hồi còn trẻ, đến giờ cũng mấy chục năm rồi. Mỗi chiều khoảng 5 giờ là ra chợ đêm đón khách, chạy đến khoảng 11 giờ đêm mới nghỉ”, ông Phương vừa lau mồ hôi vừa chia sẻ.

Khách của ông chủ yếu là du khách đi dạo chợ đêm hoặc muốn trải nghiệm cảm giác ngồi xe lôi ngắm phố phường về đêm. Nếu thuận lợi, mỗi tối ông có thể kiếm được khoảng 500.000 đồng. Hiện nay, toàn phường có hơn 150 người mưu sinh bằng nghề chạy xe lôi phục vụ du khách. Tuy vậy, việc này không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhất là vào mùa mưa hoặc thời điểm lượng du khách đến Hà Tiên giảm.

Không ít buổi tối, ông phải đạp xe nhiều vòng quanh khu chợ đêm mới có được vài cuốc xe. Dù đã ngoài 70 tuổi, ông Phương vẫn cố gắng bám nghề. Với ông, chiếc xe lôi không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là một phần ký ức gắn bó với cuộc đời. “Tôi còn sức thì còn làm. Chạy xe lôi quen rồi, ở nhà cũng buồn. Với lại còn phải lo cho gia đình nữa”, ông Phương nói.

Vất vả, nhưng vui vì có thu nhập

Khi chợ đêm bắt đầu đông khách, bà Ngô Thị Kim Chi, ngụ khu phố IV - Đông Hồ, trên chiếc xe lăn cũ kỹ chậm rãi di chuyển dọc các lối đi trong khu chợ. Mỗi khi gặp khách dừng chân ăn uống hay tản bộ, bà nhẹ nhàng cất tiếng mời: “Cô chú mua giúp tôi tờ vé số lấy may”. Giọng nói nhỏ nhẹ, nụ cười hiền lành của người phụ nữ khuyết tật khiến nhiều người xúc động.

Bà Ngô Thị Kim Chi rong ruổi bằng xe lăn khắp các tuyến đường để bán vé số mưu sinh. Ảnh: DANH THÀNH

Con đường mưu sinh của bà Chi không hề dễ dàng. Việc di chuyển bằng xe lăn giữa dòng người đông đúc, qua những đoạn đường gồ ghề hay lối đi chật hẹp trong chợ đêm đôi khi khiến bà khá vất vả. Thế nhưng tối nào bà cũng cố gắng ra chợ, bởi với bà những tờ vé số chính là nguồn thu nhập duy nhất để trang trải cuộc sống. “Ngày nào tôi cũng ra chợ bán từ chiều đến khoảng 7 giờ tối thì về. Trung bình mỗi ngày bán được khoảng 100.000 đồng, có bữa may mắn hơn thì 200.000 đồng. Bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu, đủ tiền ăn uống là mừng rồi”, bà Chi chia sẻ.

Ở một góc chợ đêm, quầy xiên que nhỏ của chị Lan luôn nghi ngút khói từ bếp than đỏ rực. Xiên thịt, cá viên, xúc xích được chiên, nướng liên tục, tỏa hương thơm hấp dẫn, thu hút nhiều du khách dừng chân thưởng thức. Để kịp bán vào buổi tối, chị chuẩn bị nguyên liệu từ đầu giờ chiều. Thịt được ướp sẵn, xiên que được sắp gọn gàng để khi khách đông có thể phục vụ nhanh chóng. Những ngày đông khách, chị gần như không có thời gian nghỉ tay. “Tầm 4 giờ chiều tôi bắt đầu chuẩn bị và bán liên tục đến gần 10 giờ đêm mới dọn hàng. Chợ đêm Hà Tiên đông khách nên việc buôn bán cũng đỡ. Dù làm việc khuya, vất vả nhưng có tiền lo cho gia đình là tôi thấy vui rồi”, chị Lan chia sẻ.

Đêm dần về khuya, dòng người đi thưa dần. Các quầy hàng bắt đầu thu dọn, bếp than cũng tắt lửa. Một buổi tối mưu sinh khép lại. Hôm sau, khi chợ đêm Hà Tiên lên đèn, những người lao động bình dị ấy lại tiếp tục vòng quay mưu sinh.

DANH THÀNH

 

 
5