Kết quả tìm kiếm cho "bốc mùi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1052
Mùa nước nổi về, những cánh đồng vùng biên giới An Giang chìm trong màu nước bạc. Khi ruộng đồng ngập sâu, chuột đồng rời nơi trú ẩn, tìm đến những gò đất cao, bụi rậm hoặc các đống cây khô. Đây cũng là thời điểm nghề săn chuột vào mùa.
Tiếng ồn động cơ, tiếng rít gió hay tiếng đá văng vào gầm xe từ lâu đã trở thành "kẻ thù" gây mệt mỏi cho các tài xế. Dưới đây là những giải đáp chi tiết về giải pháp dán cách âm cao cấp bằng vật liệu GRAN TURISMO Nhật Bản đang thu hút sự chú ý của cộng đồng yêu xe tại An Giang.
Sau nhiều năm bị người dân phản ánh gây ô nhiễm môi trường, cơ sở giết mổ gia súc, gia cầm của ông Hứa Văn Kía, ấp Thị 2, xã Hội An (An Giang) bị địa phương yêu cầu chấm dứt hoạt động. Việc xử lý nhằm giải quyết dứt điểm tình trạng xả nước thải, mùi hôi, chất thải từ hoạt động giết mổ gây ảnh hưởng đến đời sống và sản xuất của các hộ dân lân cận.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Biển nuôi lớn bao thế hệ người dân xã đảo Tiên Hải (An Giang). Đến nay, người dân vẫn bền bỉ bám biển, giữ nghề truyền thống và duy trì sinh kế từ biển.
Bánh bèo Bà Ba ở Rạch Giá, bánh lọt xào và bánh bao chỉ ở Hà Tiên, đu đủ đâm ở Tri Tôn... Những món ăn bình dị ấy đã được người dân địa phương giữ gìn qua nhiều thế hệ, trở thành những hương vị khó tìm thấy ở nơi khác.
Sau 6 tháng triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, nhiều chuyển động tích cực đã và đang diễn ra từ Trung ương đến địa phương, cho thấy quyết tâm đưa văn hóa từ nguồn lực tiềm năng trở thành động lực phát triển thực sự của đất nước.
Đêm 12/12/1972, rạng sáng 13/12/1972, những tiếng nổ xé toạc màn đêm thành Tuy Hạ, rung chuyển cả vùng Đông Nam Bộ, khiến nhiều ô cửa kính ở Sài Gòn vỡ tung.
Dù giữa trưa nắng gắt hay khi phố đã lên đèn, những công nhân thu gom rác vẫn lặng lẽ đẩy từng chuyến xe nặng trĩu đi qua các tuyến phố. Công việc của họ chỉ kết thúc khi những con đường sạch rác, khi nhiều người đã yên giấc ngủ.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.