Kết quả tìm kiếm cho "chả giò chay"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 1476
Những ngày hè, các nhà thi đấu, sân tập và hồ bơi trên địa bàn tỉnh trở nên sôi động với đông đảo học sinh tham gia các lớp thể thao, năng khiếu. Không chỉ rèn luyện sức khỏe, các hoạt động này còn giúp các em rèn luyện kỹ năng và có một kỳ nghỉ hè bổ ích.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Ở tuổi 29, biên đạo, diễn viên múa Nguyễn Thị Ngọc Hòa - Phân hội Múa, Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh đang khẳng định độ chín của mình bằng những giải thưởng danh giá và một hành trình bền bỉ thắp lửa cho múa dân gian đương đại.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Không nằm ở yếu tố đơn lẻ, sức hấp dẫn riêng biệt của điểm đến Việt được làm nên bởi sự hòa quyện từ nhiều lớp trải nghiệm khác nhau, gắn liền với chiều sâu văn hóa bản địa. Từ những phiên chợ vùng cao, lễ hội truyền thống đến các làng nghề lâu đời... tất cả đều được gìn giữ và hiện diện sống động trong đời sống thường nhật.
Biên giới Tây Nam hôm nay vẫn bình yên. Phía sau sự bình yên ấy là sự góp sức của những nông dân bám ruộng nơi đường biên, người có uy tín, vị sư Khmer, cán bộ Mặt trận hay những phụ nữ cùng bộ đội tuần tra cột mốc. Mỗi người một việc, cùng bồi đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Từ những việc làm bình dị, người dân nơi tuyến đầu trở thành những “cột mốc sống”, góp phần giữ vững biên cương Tổ quốc.
Không có khái niệm ngày đêm, lễ, Tết, Khoa Cấp cứu Bệnh viện Đa khoa Kiên Giang mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân với nhiều bệnh lý khác nhau. Phía sau cánh cửa luôn sáng đèn là một guồng quay không ngừng nghỉ, nơi mỗi quyết định được đưa ra trong vài giây có thể định đoạt sự sống của một con người.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.
Không còn khung cảnh tấp nập làm nghề như nhiều thập niên trước, nhưng ở làng đan đó Thủ Sĩ (xã Tân Hưng, Hưng Yên), những đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian vẫn miệt mài bên từng nan tre. Với người dân nơi đây, giữ nghề không chỉ là giữ kế sinh nhai, mà còn là giữ lấy một phần hồn quê được truyền qua bao đời.