Kết quả tìm kiếm cho "mỗi tháng đút túi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 219
Mùa nước nổi về không chỉ mang theo làn phù sa đỏ quạch cùng tôm cá ngập đồng mà còn "tháo xả" cả một vạt ký ức ấu thơ. Dòng nước ôm trọn những gian khó của kiếp sống men theo con nước, nuôi lớn bao thế hệ bằng ân tình sâu nặng của đất trời An Giang.
Sau mấy chục năm nằm dưới mái hiên khu chợ nhỏ, chiếc tủ sửa đồng hồ của ông ngoại trở về nhà. Với tôi, đó không chỉ là nơi ông mưu sinh mà còn là nơi cất giữ những năm tháng tuổi thơ, tiếng tích tắc và bóng dáng người ông đã đi qua gần trọn một đời.
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Trong những cuộc gặp gỡ thường ngày, nhiều người trẻ bắt đầu hút thuốc chỉ từ một lần thử cho biết, một lời rủ rê của bạn bè hay một phút muốn hòa nhập với đám đông, giải tỏa áp lực. Nhưng từ những làn khói khởi đầu, nhiều người dần bước vào vòng xoáy lệ thuộc nicotine mà không dễ thoát ra. Loạt bài “Lạc giữa làn khói” phản ánh những câu chuyện đời sống phía sau một thói quen đang ngày càng trẻ hóa, từ khởi đầu đến lệ thuộc và hành trình tìm lối thoát khỏi làn khói ấy.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
2 giờ sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, các tiểu thương chợ Bắc Sơn, phường Rạch Giá đã tất bật bắt đầu ngày mới. Trong ánh đèn vàng hắt xuống lối đi, tiếng xe chở hàng vào chợ, tiếng dao chạm thớt, tiếng người gọi nhau í ới nhận rau, cá, thịt… tạo nên nhịp sống riêng của chợ truyền thống. Phía sau mỗi bó rau, con cá, miếng thịt là những nhọc nhằn tính toán và cả nỗ lực giữ nghề trước nhiều đổi thay.
Từ những chuyến đi cơ sở, những cuộc gọi của người dân hay những câu chuyện bắt gặp giữa đời thường, nhiều tác phẩm báo chí đã ra đời và tạo nên những hiệu ứng tích cực trong xã hội. Loạt bài “Từ trang báo đến cuộc sống” ghi lại hành trình lao động nghề nghiệp của những người làm báo trên địa bàn tỉnh An Giang. Với tinh thần phụng sự và khát vọng cống hiến, họ luôn nỗ lực để tiếng nói của Nhân dân được lắng nghe và những giá trị tốt đẹp được lan tỏa.
Đánh bại đội chủ nhà U19 Indonesia với tỉ số 1-0, U19 Úc thẳng tiến vào trận chung kết Giải U19 Đông Nam Á, gặp U19 Thái Lan.
Ông Đào Văn Lý, một thương binh - dân tộc Khmer, ngụ ấp 7 Xáng, xã Đông Hòa đã làm nhiều chuyện nghĩa tình cho xóm nghèo từ vận động kinh phí xây đường, bắc cầu đến giúp đỡ hộ có hoàn cảnh khó khăn.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.