Kết quả tìm kiếm cho "nốt tay chân miệng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 122
Mùa hè sang cũng là lúc vùng cao Bảy Núi (tỉnh An Giang) bắt đầu thết đãi du khách bằng những loại đặc sản thuần khiết của núi rừng. Từ trâm, vải rừng, hồng quân đến bứa, đào lộn hột… những thức quà “thuận thiên” rực rỡ sắc màu đang đua nhau lên kệ, gợi nhắc về một miền ký ức tuổi thơ trong lành và những hương vị độc bản không nơi nào có được.
Về xã Thổ Tang vào những ngày tháng Ba âm lịch, không khí vốn đã nhộn nhịp của một “đô thị buôn bán” sầm uất bậc nhất miền Bắc càng thêm tất bật. Trong làn gió nhẹ của tiết Thanh minh, hương mật mía thơm nồng lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu mùa bánh Dùng mật mía đã về. Đây không chỉ là một món ăn mà là thức quà gói trọn tấm lòng thảo thơm dâng lên tổ tiên của người dân vùng đất cổ.
Theo bác sỹ Bệnh viện Nhi đồng 2 TP Hồ Chí Minh, chủng EV71 bệnh tay chân miệng có thể tấn công thẳng vào hệ thống thần kinh trung ương, gây tổn thương não cấp tính và tử vong nhanh trong vòng 24 giờ.
Số ca mắc tay chân miệng tăng gấp 5 lần năm ngoái, dịch đang tăng nhanh ở các tỉnh phía Nam; Bộ Y tế yêu cầu các địa phương tăng cường giám sát, xử lý các ổ dịch.
Thời gian gần đây, trên cả nước ghi nhận rải rác các ca mắc bệnh viêm não mô cầu. Điểm chung của các ca bệnh là diễn tiến xấu rất nhanh, có nhiều trường hợp không qua khỏi, mới nhất là một học sinh 11 tuổi ở Phú Quốc.
Bị sốt cao, viêm họng tưởng nhẹ, nữ sinh 16 tuổi rơi vào nguy kịch khi nhiễm ‘siêu vi khuẩn’ gây tổn thương tim, phổi và não.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Chiều 22/2, tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Phạm Minh Chính chủ trì cuộc họp đánh giá tình hình Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 và triển khai các nhiệm vụ trọng tâm sau Tết.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Ở miền Tây, duy nhất An Giang là có núi non nằm xen lẫn với đồng bằng. Mỗi dãy núi đều gắn với những câu chuyện kỳ bí thời mở đất.