Vải rừng: Đặc sản “4 năm đợi chờ”
Vải rừng chín màu đỏ tươi, chỉ vẻ bề ngoài đã đủ sức hút khiến du khách phải dừng chân vì tò mò.
Cây rừng vùng Bảy Núi cứ tự mình lớn lên rồi kết trái, chẳng cần bàn tay người chăm sóc. Có lẽ vì thế mà chúng được ưa chuộng bởi cái chất sạch, tự nhiên, và cả sự “hên xui” đầy thú vị theo thời tiết. Điển hình như cây vải rừng, loại cây mà theo người dân bản địa, phải mất 4 năm phục hồi sau mỗi mùa thu hoạch thì mới ra trái trở lại.
Trái vải rừng có vẻ ngoài đỏ au đẹp mắt, kết thành từng chùm rực rỡ giữa rừng xanh. Với những người từng nếm qua, chỉ cần nhìn thấy hình ảnh thôi cũng đủ… “rùng mình” vì vị chua đặc trưng. Thế nhưng, nếu biết cách ăn, vải rừng lại có sức quyến rũ lạ kỳ. Lắc với muối ớt cay nồng, cái vị chua chua mặn mặn làm người ăn nheo mắt mà không hiểu sao cứ múc miếng này xong lại tới miếng khác.
Tính từ lần thu hoạch, phải chờ vài năm mới thấy lại những chùm vải rừng sum suê trái.
Hay món vải rừng dầm đường đá, vải rừng trở thành món giải khát thanh tao, lạ miệng. Quanh các cánh rừng núi Cấm, đồi Tà Pạ hay Tức Dụp, bà con đang hái bán với giá đầu mùa 60.000 đồng/kg, lúc rộ chỉ còn khoảng 25.000 đồng/kg. Khách ghé mua phần vì tò mò, phần vì “nghiện” cái vị chua tê tái ấy mà giúp bà con vùng cao có thêm nguồn thu nhập kha khá.
Mùa trâm tím rịm miền ký ức
Nhờ nắng gắt, trái trâm năm nay to, căng mọng, ngọt lịm.
Khác với vải rừng hiếm hoi, mùa trâm lại là cuộc hẹn hò đều đặn mỗi năm của người dân và du khách. Tại xã Tri Tôn, hàng ngàn cây trâm mọc rải rác trên những cánh đồng đã trở thành biểu tượng của vùng đất này. Năm nay, dù nắng nóng kéo dài và mùa mưa chưa tới, nhưng vụ trâm đã bắt đầu rộ.
Nhiều người chờ đợi mùa trâm như một mùa hẹn với ký ức
Trâm năm nay trái to và ngọt lịm nhờ nắng gắt. Bà Néang Kim Chi (xã Tri Tôn) chia sẻ, giá trâm đầu vụ năm nay cao hơn năm ngoái, bán lẻ lên đến 150.000 đồng/kg và giảm dần khi vào vụ rộ. Trung bình mỗi ngày nhờ hái bán lẻ và giao cho thương lái, bà có thể kiếm từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng.
Trái trâm chín mọng, tím rịm căng bóng, khi ăn chấm cùng muối ớt đã trở thành món quà vặt gắn liền với ký ức tuổi thơ của bao thế hệ. Người ta đón đợi mùa trâm không chỉ để thưởng thức một loại trái cây sạch, mà còn để ôn lại kỷ niệm, tìm chút mát mẻ giữa những ngày nắng cháy.
Trái đào lộn hột: Hương vị dân dã của đất núi

Trái cây ăn vặt của nhiều người, nay được chế biến thành món ăn chính trong bữa cơm
Tại phường Tịnh Biên, mùa này trái đào (điều) lại chiếm ưu thế trên các sạp hàng ven đường. Cứ 10 trái được xếp vào một rổ ngay ngắn. Bà Lê Thị Nghiệp (khóm Phú Hòa, phường Tịnh Biên) xởi lởi giới thiệu: “Trái đào không chỉ ăn tươi đâu nghen, người ăn chay trường hay mua để kho, xào sả ớt, ăn bắt cơm dữ lắm. Đa số người ta chấm đào với muối ớt, mà phải biết lựa trái đủ độ chín mới ngọt, thơm, bớt độ chát và dính mủ”.
Với mảnh vườn tạp hơn 30.000 m² ngay sau nhà, bà Nghiệp thu hoạch đào quanh năm, rộ nhất vẫn là mùa hè. Mỗi ngày, sạp nhỏ của bà thu về khoảng 300.000 đồng, một con số ý nghĩa từ những cây trái tự nhiên.
Mỗi loại trái cây vào mùa đều góp lời mời du khách tìm về Bảy Núi
Chị Bích Đào (phường Long Xuyên) bồi hồi nhớ lại: “Hồi nhỏ thế hệ 7X, 8X đâu có nhiều món ăn vặt, chỉ quanh quẩn vài loại trái cây trong vườn hoặc lâu lâu ba mẹ đi núi mua về cho thốt nốt, trái đào là mừng lắm”. Giờ đây, nghe người bán chỉ cách, chị Đào còn chế biến đào thành món canh chua chay, cảm nhận cái vị lạ lẫm mà xứng đáng để thử thêm nhiều lần nữa.
Về Bảy Núi mùa này, giữa cái nắng hè oi ả, dừng chân bên những sạp hàng giản dị bên đường để nếm thử vị chua, chát, ngọt của trái cây rừng là một trải nghiệm khó quên. Những hương vị hoang dại ấy dù không dễ chiều lòng tất cả, nhưng vẫn đủ sức khiến nhiều người phải hẹn lòng quay lại vào mỗi mùa sau.
M.H