Kết quả tìm kiếm cho "ngồi xổm"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 1267
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Mô hình chính quyền địa phương hai cấp không chỉ vận hành thông suốt mà còn tạo nên những chuyển biến rõ nét trong tư duy quản trị, đưa chính quyền cơ sở trở thành cầu nối gần dân, sát dân.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Sau sắp xếp đơn vị hành chính, không chỉ địa giới, quy mô các ấp thay đổi mà đội ngũ cán bộ cơ sở cũng xuất hiện diện mạo mới. Ở nhiều địa phương, nhiều bí thư chi bộ, trưởng ấp tuổi đời còn trẻ đã đảm nhận vai trò “đầu mối” gần dân nhất.
Làng Phúc Xá - Bắc Biên nằm cách phố cổ Hà Nội khoảng 3km, là ngôi làng có bề dày lịch sử gắn liền với Thăng Long - Hà Nội. Xưa kia, làng vốn ở khu vực Ba Đình, sau rời đi để vua nhà Lý xây dựng kinh đô.
Với phương châm “Không để ai bị bỏ lại phía sau”, cấp ủy, chính quyền và Mặt trận xã Định Hòa huy động nguồn lực để hỗ trợ xây dựng, sửa chữa nhà đại đoàn kết cho hộ nghèo, hộ khó khăn về nhà ở. Những căn nhà đại đoàn kết khang trang, thấm đượm nghĩa tình liên tiếp được hoàn thành đem lại niềm vui an cư, tiếp thêm động lực để người dân vươn lên thoát nghèo.
Một cột mốc có thể xác định ranh giới lãnh thổ. Nhưng để giữ vững biên cương cần một nền móng lớn hơn, đó là lòng dân. Nền móng ấy được bồi đắp từ sự chăm lo cuộc sống người dân, từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin giữa Đảng, chính quyền với nhân dân. Khi lòng dân đã thành thế trận, mỗi người dân nơi biên cương đều trở thành một “cột mốc sống”, góp phần gìn giữ từng tấc đất, từng vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.