Mưu sinh từ nghề đấm bóp

22/04/2026 - 06:58

 - Bên hè phố tấp nập người qua lại, nhiều người hành nghề đấm bóp ngồi đợi khách. Đây là nghề do cha ông truyền lại được họ gìn giữ làm kế mưu sinh theo năm tháng.

Buổi trưa nắng gắt, ông Lê Văn Sơn, ngụ phường Long Xuyên kiên nhẫn ngồi đợi khách đến đấm bóp, giác hơi. Ảnh: THÀNH CHINH

Truyền qua nhiều thế hệ

Trưa tháng tư, cái nắng hầm hập không làm chùn bước chân của những người lao động tại khu vực chợ Long Xuyên, phường Long Xuyên. Từ lâu, chợ trái cây, nông sản hoạt động nhộn nhịp vào buổi ban trưa. Bởi đây là điểm tập kết hàng hóa từ các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long để các tiểu thương khắp nơi đến mua hàng bán lẻ. Trong căn lều dã chiến nằm gọn cạnh con hẻm nhỏ trên đường Chu Văn An, ông Lê Văn Sơn (66 tuổi), ngụ phường Long Xuyên ngồi ngóng khách đến đấm bóp, giác hơi. Cái nắng ban trưa dội xuống mái lều nóng hừng hực, ông cầm chiếc quạt giấy phe phẩy liên hồi cho đỡ nóng. Thấy một vị khách lớn tuổi vừa ghé lại, ông Sơn vội vã soạn bộ đồ nghề gồm: Ống giác, cây rọi, dầu gió, chiếc đồng xu để sẵn sàng phục vụ.

Đôi tay ông Sơn vẫn còn rất khỏe, tiếng đấm lưng vang lên nhịp nhàng. Ông kể, nghề này được ông ngoại truyền lại cho mẹ, rồi đến ông là thế hệ thứ ba. Ngày trước, cha mẹ ông sang Biển Hồ, vương quốc Campuchia lập nghiệp. Sau đó, gia đình ông dong chiếc ghe bầu về sống cặp bờ sông Hậu làm đủ nghề. “Năm 1970, gia đình tôi từ Biển Hồ xuôi dòng Mekong về đất mẹ. Cha tôi làm nghề bốc vác hoặc đi theo ghe phục việc, còn mẹ thì đấm bóp, giác hơi cho người dân trong xóm. Hồi đó, mẹ tôi sinh tới 9 người con, nhờ nghề này mà nuôi sống anh em tôi khôn lớn”, ông Sơn bồi hồi nhớ lại.

Hằng ngày, ông Sơn dậy sớm từ 5 giờ sáng, ăn vội gói xôi bên túp lều, rồi đợi khách đến 17 giờ. Khách của ông chủ yếu là dân lao động, người lớn tuổi tại khu vực phường Long Xuyên, Mỹ Thới, Bình Đức hoặc những người chơi thể thao nhức mỏi xương khớp. “Có ngày được 5 - 6 khách, có ngày chỉ 2 - 3 người. Mỗi suất đấm bóp, giác hơi khoảng 30 phút, tôi lấy giá bình dân 100.000 đồng. Những ngày cuối tuần thu nhập khá hơn, có khi được cả triệu đồng”, ông Sơn cười khà.

Ông Sơn hiện truyền nghề lại cho con gái. Những lúc thất nghiệp, con gái ông đến chiếc lều tạm phụ cha đấm bóp cho khách nữ. Ông Sơn bộc bạch: “Con tôi làm công nhân ở TP. Hồ Chí Minh, nhưng từ sau Tết đến nay, công ty không hoạt động, nên con về đây làm cùng tôi để kiếm tiền lo cho con”. Hiện, ông Sơn ở trọ, tiền thuê hơn 1 triệu đồng/tháng. Nhờ nghề này, ông có tiền trang trải cuộc sống gia đình và nuôi cháu ngoại.

Làm điêu luyện

Màn đêm buông xuống, phố lên đèn, bên chiếc chỏng tre cũ, ông Lê Văn Ngọc (62 tuổi), ngụ phường Long Xuyên đang trổ tài đấm bóp điêu luyện. Vừa dứt nhịp đấm, ông nhanh tay hơ lửa từng ống giác rồi úp lên lưng khách nghe lụp ụp vui tai. Ông Ngọc cho biết, hơn 20 năm trước, khu vực đường Chu Văn An có gần 30 người sống bằng nghề đấm bóp. “Hồi đó quy tắc rõ ràng lắm, khách nam thì nam làm, khách nữ thì nữ phục vụ chứ không có chuyện xô bồ. Đa số khách đều là người lao động nghèo hoặc người lớn tuổi”, ông Ngọc nói.

Đấm lưng cho khách xong, ông Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Ngồi thư thả bên chiếc chỏng tre, ông tranh thủ lấy chiếc khăn lau lại từng ống giác. Đến nay, ông Ngọc hành nghề đấm bóp, giác hơi hơn 40 năm nên rất thạo nghề. Bộ giác bằng thủy tinh được xem là phương tiện kiếm sống cũng gắn bó với ông ngần ấy thời gian. Ông Ngọc cho biết: “Nghề này có cách đây hơn 60 năm từ thời ông ngoại tôi còn giác hơi bằng ống tre. Nếu như hồi đó, có nhiều người mưu sinh bằng nghề này thì nay còn lại khoảng 9 người. Do lượng khách ít dần nên nhiều người giải nghệ và chuyển sang nghề khác hoặc làm công nhân.

Ông Ngọc kể, cách đây 20 năm, khi vào mùa lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam, gia đình ông Sơn, ông Ngọc lên Châu Đốc để hành nghề đấm bóp, giác hơi dạo, kiếm thu nhập kha khá. Hết mùa lễ hội, tích cóp mang về được vài triệu đồng lo cho gia đình. Hiện nay, nghề này dần bị mai một, do thế hệ sau này đều làm công nhân ở công ty có thu nhập ổn định hơn. Trong gia đình của ông Sơn, ông Ngọc giờ chỉ còn người lớn tuổi theo nghề gia truyền này. Do không có việc làm ổn định và lớn tuổi nên họ cố gắng bám víu nghề này mưu sinh. Họ hy vọng con cái họ đổi đời, không phải bước vào nghề vất vả này.

Chiều xuống, chợ thưa dần người qua lại. Những người đàn ông hành nghề đấm bóp, giác hơi kiên nhẫn ngồi đợi khách. Mong rằng những đứa trẻ trong gia đình họ sẽ được học hành đến nơi, đến chốn để tương lai tươi sáng hơn.

THÀNH CHINH