Kết quả tìm kiếm cho "sau chút ngập ngừng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 38
Tâm dùng chút sức lực cuối cùng run rẩy cầm bút cố gắng hoàn thiện bức tranh anh luôn mang theo bên mình. Khi nét vẽ cuối cùng được hoàn thành cũng là lúc cánh tay Tâm buông lơi, cây bút rơi trên mặt đất. Nụ cười của chàng trai trẻ như hòa tan vào bản nhạc của rừng xanh, tiếng chim hót, tiếng gió thổi qua kẽ lá lao xao. Xa xa tiếng cười nói mừng vui thắng trận cũng vang lên càng lúc càng náo nhiệt.
Khác với miền Nam quanh năm ấm áp, sản vật dồi dào, miền Bắc 4 mùa xuân, hạ, thu, đông rõ rệt nên thường là mùa nào thức ấy. Trong đó, loài cá, đặc biệt là cá đồng thì phải đúng mùa ăn mới thơm ngon.
Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: 'Này, rau'... là cô đã quay ngay lại rồi.
Mùa Cống hiến thứ 2 lĩnh vực Âm nhạc và Thể thao sẽ được tôn vinh trên cùng một sân khấu với kịch bản hiện đại, đậm chất sáng tạo, bởi vậy, BTC kỳ vọng Lễ trao Giải thưởng Cống hiến lần 18 năm 2024, diễn ra tại Nhà hát Lớn Hà Nội tối 27/3, sẽ mang đến một đêm nghệ thuật độc đáo.
Ông bà, cha mẹ tôi là nông dân. Tôi sinh ra và lớn lên ở làng. Tôi từ làng ra đi. Ba năm quân ngũ tôi đóng quân ở thành phố. Ở cái nơi mà ánh sáng ban ngày, ánh điện ban đêm đều giống như nhau. Tôi không hòa nhập được với cuộc sống thị thành. Muốn học theo một cái gì đó lại thấy mình như thằng bé hớn hở đuổi theo bao điều phù du không có thật.
Khi những cơn mưa phùn báo hiệu Tết Nguyên đán đang cận kề cũng là lúc nhà nhà ở làng tôi tháo chiếc bồ được treo bên hông nhà xuống. Mưa nắng xen kẽ chẳng thể nào phơi ngoài trời được, chiếc bồ và chiếc sề sẽ là vật dụng không thể thiếu để tạo nên những mẻ bột sắn dây trắng tinh, thơm lừng.
Trải qua bao cái Tết “nhạt”, vội vàng trở về quê rồi vội vàng rời đi, nhiều người đã không khỏi băn khoăn, lưu luyến nhớ Tết xưa, cái Tết bình yên giản dị, nơi thời gian và không gian như ngừng trôi để lòng người bình yên đón Tết.
Khoảng không gian ấy, thời gian ấy mang lại cảm xúc bình yên hiếm hoi cho người phố thị. Sau khi buông bỏ công việc của ngày dài, buông bỏ những mệt nhoài của đời sống, mọi người tìm đến công viên để giải trí, thư giãn, để được sống cho chính mình.
Đó là 2 hoàn cảnh tại xã An Bình và Vĩnh Trạch (huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang). Trong cảnh nghèo túng, những người đàn ông cố gắng làm trụ cột, chăm chỉ lao động để vươn lên cải thiện cuộc sống. Vậy mà, bao tai nạn, đau bệnh lần lượt kéo đến làm cảnh nhà trở nên kiệt quệ nhưng bệnh tình vẫn chưa thể chữa khỏi.
Thị trường điện tử ngày càng hiện đại. Các mặt hàng điện tử giá rẻ, thiết kế phù hợp, nhiều tính năng mới… liên tục ra đời. Chỉ cần vài trăm ngàn đồng là có thể sở hữu một món đồ mới. Nghề sửa chữa đồ điện gia dụng vì thế cũng vắng khách so với “thời vàng son” vào khoảng 10 năm trước.
Gần 50 tuổi, bà V.T.N (ngụ khóm Châu Thới 1, phường Châu Phú B, TP. Châu Đốc, tỉnh An Giang) chịu tang chồng. Đứa con gái lớn vướng vào ma túy, bị đưa đi cai nghiện. Đứa con gái út khổ sở vì chồng nghiện ngập, ôm con về ngoại. Khi 3 bà cháu ở với nhau chưa ổn định tâm tình, thì lại suýt chết vì một người đàn ông khác.
Xuân này, mẹ tôi đã về trời, xa quê mãi mãi. Mẹ ra đi trong một chiều đầu thu, tiết trời oi nồng. Thời khắc đó đối với tôi, không gian như lắng lại, ngừng trôi.