Kết quả tìm kiếm cho "thơm rơm"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 264
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Sau nửa thế kỷ chuyển mình từ quốc gia thiếu đói thành trung tâm cung ứng gạo của thế giới, Việt Nam đang đặt mục tiêu cao hơn: Xuất khẩu mô hình phát triển nông nghiệp, bắt đầu từ lúa gạo.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Bỏ lại những ồn ào, tấp nập của phố thị, tôi về thăm xã Vĩnh Tuy. Diện mạo vùng quê này giờ nhiều đổi thay, nhưng có một điều không thay đổi là nếp nhà, nếp quê và những giá trị truyền thống vẫn được người dân gìn giữ.
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Những ngày cuối tháng chạp, sắc xuân đã len lỏi vào từng góc doanh trại trên địa bàn tỉnh An Giang. Bên những nồi bánh tét đỏ lửa, cán bộ, chiến sĩ cùng người dân địa phương quây quần gói bánh đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Không khí rộn ràng, ấm áp khiến khoảng cách giữa quân và dân như được xích lại gần hơn.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
Buổi sớm vùng cao Điện Biên sương còn bám dày trên thân cây. Cành đào rung nhẹ theo nhịp xe vừa rời triền núi. Những cành đào chưa nở hoa, nhưng cảm giác Tết đã hiện ra rất rõ rồi...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Những ngày cận Tết, nhiều gia đình vùng quê vẫn giữ thói quen tự tay làm mứt từ nguyên liệu vườn nhà. Vị ngọt dân dã ấy không chỉ dành đãi khách ngày xuân mà còn lưu giữ hồn Tết và ký ức sum vầy ấm áp của nhiều gia đình Việt.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.