Kết quả tìm kiếm cho "vệ sinh đồng ruộng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2405
Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, trên cánh đồng vùng U Minh Thượng (tỉnh An Giang), tiếng máy gặt rộn ràng báo mùa vàng bội thu. Lúa bán được giá, đầu ra ổn định giúp nông dân phấn khởi thu tiền sắm sửa, đón năm mới đủ đầy hơn khi mô hình sản xuất chất lượng cao, liên kết doanh nghiệp tiếp tục mở ra hướng đi bền vững cho hạt gạo nơi vùng đất lúa - tôm.
Không khí đón xuân ở ấp Bình Hòa, xã Vĩnh Bình đang rộn ràng. Con đường bê tông dẫn vào ấp tấp nập người qua lại. Xen giữa sắc xuân tươi mới là những ngôi nhà xây dựng khang trang. Phía sau diện mạo nông thôn khởi sắc ấy là cả một quá trình chuyển mình mạnh mẽ, bắt đầu từ hướng đi mới: Phát triển kinh tế hợp tác.
Những ngày giáp Tết, trong căn bếp nhỏ hay góc vườn quen thuộc, nhiều phụ nữ An Giang bắt đầu hành trình khởi nghiệp bằng chính nông sản quê nhà. Từ những sản phẩm giản dị, họ tạo giá trị mới cho gia đình, cộng đồng và mở ra niềm tin lao động bền bỉ trong mùa xuân đổi mới.
Xuân về trên vùng đất Vĩnh Tuy mang theo sắc xanh của những ruộng khóm, tiếng cười của nông dân trúng mùa, được giá. Giữa bức tranh nông nghiệp, nông thôn đang chuyển mình ấy, câu lạc bộ Nông dân thu nhập cao xã Vĩnh Tuy nổi lên như một điểm sáng, nơi hội tụ những nông dân dám nghĩ, dám làm, dám đổi mới để làm giàu chính đáng trên chính mảnh đất quê hương.
Trong quá khứ, Tứ giác Long Xuyên là vùng đất hoang hóa, nước mặn, đồng chua. Bằng những quyết sách táo bạo trong việc khai hoang, phục hóa cùng với sự kiên trì, cần cù, sáng tạo trong lao động, sản xuất của người dân, nơi đây đã đổi thay mạnh mẽ, trở thành vùng đất trù phú giàu tiềm năng phát triển.
Từ gian khó buổi đầu, nhiều cựu chiến binh nỗ lực vươn lên trên “mặt trận” lao động, sản xuất. Bằng ý chí và cách làm cần cù, họ biến ruộng vườn thành nguồn thu ổn định, nuôi gia đình no ấm.
Từ trồng lúa chuyển sang nuôi tôm, nhiều nông dân xã Vĩnh Bình đã vươn lên thoát nghèo, từng bước khá giàu.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.
Với mục tiêu nâng cao đời sống thành viên và bắt kịp xu thế thị trường, các hợp tác xã (HTX) trong tỉnh đã có nhiều đổi mới trong hoạt động, củng cố niềm tin của người dân đối với hiệu quả mô hình kinh tế tập thể.
Không chỉ là món quà chúc xuân, giỏ quà Tết OCOP ngày càng được người tiêu dùng ưa chuộng như một cách trao gửi hương vị quê nhà. Từ khô cá đồng, mật ong rừng đến nước mắm Phú Quốc, mỗi sản phẩm trong giỏ quà là một câu chuyện về đất và người An Giang, được “khoác áo mới” bằng bao bì thân thiện môi trường, chỉn chu và giàu cảm xúc.