Kết quả tìm kiếm cho "vợ chồng ông Nguyễn Thanh Ghe"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 497
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.
Làng Nghĩa Trai có tuổi đời gần 1.000 năm nổi tiếng với nghề trồng và chế biến dược liệu truyền thống, đặc biệt hoa cúc chi "tiến vua," mệnh danh là “làng dược liệu” độc nhất vô nhị của Việt Nam.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Khi những tờ lịch cuối cùng của năm cũ chuẩn bị khép lại, phố đi bộ Hai Bà Trưng tại phường Long Xuyên (tỉnh An Giang) lại rực lên một sắc vàng rất lạ. Chẳng cần chậu gốm cầu kỳ hay dáng thế rồng bay, những nhánh mai mộc mạc cứ thế "nhóm" nên một phiên chợ độc đáo, mang theo hơi ấm của Tết quê vào từng căn gác nhỏ nơi đô thị bên sông.
Cận Tết, thị trường hoa, cây cảnh và nông sản tại nhiều địa phương ghi nhận những diễn biến trái chiều.
Ít ai biết tại xã Suối Dầu (Khánh Hòa) có một "thủ phủ" ngựa y tế lớn nhất VN với gần 400 con, di sản y học vô giá do bác sĩ Alexandre Yersin thành lập đúng 130 năm trước. Đàn ngựa nơi đây vẫn âm thầm cống hiến dòng máu, tạo ra hàng ngàn lít huyết thanh thô mỗi năm, mang sự sống đến cho bệnh nhân.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Những ngày giáp Tết, trong ánh đèn sân khấu còn vương mùi phấn màu và giấy vẽ, có những gương mặt nhỏ bẽn lẽn bước ra, mang theo bức tranh, lời ca, câu chuyện đầu đời của mình. Từ những cuộc thi thiếu nhi, niềm vui giản dị ấy thắp lên ánh sáng trong veo của tài năng và ước mơ tuổi thơ.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.